[Truyện tiểu thuyết] - Anh có thể nói anh nhớ em không
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Anh có thể nói anh nhớ em không tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comThể loại : Tiểu thuyết
Tác giả : Phan Anh
Tóm tắt
Một cuốn truyện ngắn, có cách viết đơn giản, tình tiết thú vị. Nhất là nhân vật chính. haha. Các chàng trai có thể tìm thấy ở nhân vật này vài điều thú vị, ví dụ như làm thế nào đề gái theo hàng đàn ))), một trong những bí kíp mà mình rất thích là tỏ ra cô độc để người khác muốn đến lấp chỗ trống, hahaha, thật là nguy hiểm.
Cái thích nhất là những câu trích dẫn ở đầu mỗi chương, rất triết lí nhưng rất …. Thử đọc mấy câu nhé
“Đôi khi người ta buộc phải thừa nhận rằng logic chỉ là một phép toán đơn thuần chẳng có ý nghĩa gì trong thực tiễn …”
“Quá khứ không phải là bộ nhớ của máy tính để người ta có thể backup hay reset khi họ muốn…”
“Xét trên một góc độ nào đó, mọi con đường đều liền mạch với nhau, như thế có nghĩa là người ta luôn có thể tìm đến nhau nếu họ muốn”.
“Hà Nội tháng Tư đỏng đảnh hệt như cô nàng hot girl có quá nhiều những anh chàng công tử mới lớn vây quanh”
“Hạnh phúc đôi khi chỉ cần những điều thật giản đơn”
“Nói là anh nhớ em đi”
và [...."> Còn nhiều nữa lắm. hãy đọc và cảm nhận nhá
Không ai có thể bỏ Hà Nội mà đi mãi được!”
“Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của hãng hàng không Việt Nam Airline.Chuyến bay của chúng tôi vừa đưa quý khách tới sân bay Tân Sơn Nhất-Thành phố Hồ Chí Minh.Bây giờ là 16h 15 phút,giờ địa phương và nhiệt độ bên ngoài đang là 31 độ C.Xin chân thành cảm ơn và mong được gặp lại quý khách “.
* * *
Phan xốc lại ba lô,mỉm cười đáp lại câu chào của cô nàng tiếp viên xinh đẹp đứng cạnh cửa rồi bước ra ngoài.Sài Gòn đón chào anh bằng ánh nắng chói chang và gay gắt vốn dĩ là “đặc sản” của phương Nam.Nắng phủ mộ tấm thảm vàng óng lên người và âu yếm Phan bằng “vòng tay ôm nồng ấm” quá mức đến ngột ngạt.
Cùng với nắng,gió vồn vã xới tung mái tóc khá dài,hơi xoăn,khiến những lọn tóc được thể nhảy múa,vuốt ve gương mặt thư sinh nhưng hơi xương của Phan.Mặc dù có chuẩn bị nhưng Phan vẫn phải nheo mắt và đưa tay lên che mặt.Cũng phải thôi,vừa cách đây gần hai tiếng đông hồ,anh vẫn phải sùm sụp áo len,áo khoác để tránh cái lạnh mười mấy độ C của tháng Giêng Hà Nội thì cái nắng nóng này của Sài Gòn quả thực là quá khó chịu.
Bước vội xuống cầu thang để tránh sự xô đẩy của mấy chục nhân mạng phía sau đang nóng lòng về với gia đình,Phan lại mỉm cười,vậy mà đã hơn mười năm rồi đấy,mười năm rồi anh mới quay lại đây.
-Em phải tập trung với đoàn,còn một số công việc.Tiễn anh từ Hà Nội tới đây chắc là được rồi.
Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp đứng tần ngần giữa sân bay rộng lớn.Ánh mắt to,tròn của Ngọc nhìn anh trìu mến nhưng đượm buồn.Phan nhìn sâu vào mắt cô.
-Tạm biệt em.
-Tạm biệt anh và…hẹn gặp lại!
Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Phan mặc dù anh đang mặc áo thun rồi đan chặt hai bàn tay vào nhau,đầu hơi cúi xuống.Khẽ nghiêng đầu né tránh bàn tay Phan đang cố vuốt nhẹ lên tóc mình,cô
mỉm cười ngượng nghịu,rồi không hiểu sao lại tự tay vuốt tóc mình một lần nữa.
Ngọc có gương mặt bầu bĩnh với đôi má lúm đồng tiền trông dễ thương,nhưng đôi mắt với hàng mi cong,dài của cô thì lúc nào cũng có vẻ đượm buồn.Lúc này đây,ánh mắt đó càng trở nên buồn bã hơn bao giờ hết.Cô hơi cúi đầu xuống,tránh tia nắng chói chang đang quá tò mò soi thẳng vào đáy mắt mình.Bực bội vì bị từ chối,ánh nắng như trở nên riết nóng hơn,khiến bông sen cài trên ngực áo đồng phục tiếp viên màu boóc đô của cô ánh lên sáng lấp lánh.
-Công việc mà!Đâu phải chúng ta không thể gặp lại nhau nữa?Hẹn gặp lại em…ở Sài Gòn.
-Vâng!Hẹn gặp lại anh.
Ngọc quay đi,Phan nhìn theo bóng cô lầm lũi đổ dài trên đường băng rồi khe khẽ thở dài.Anh cứ đứng đó,dõi theo những bước chân dài vội vã của cô,bỗng nhiên cô đột ngột quay lại ,lao về phía anh,ngập ngừng hồi lâu.
-Em vẫn tin là anh sẽ quay lại Hà Nội.Chắc chắn.Em tin!Chẳng ai có thể bỏ Hà Nội mà đi luôn được.
-Ừ!Anh cũng mong những lời em nói sẽ thành sự thật.
Giờ thì đến lượt Phan mỉm cười ngượng nghịu,chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại thốt ra một câu tối nghĩa đến như vậy?Anh khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc cô một lần nữa rồi bước những bước chân dứt khoát,đi vội về phía chiếc xe bus đang chờ sẵn để đưa những hành khách cuối cùng đến nơi tập kết cuối cùng,cửa đến của sân bay Tân Sơn Nhất.
Ngoài kia,có Nghi đang chờ anh…
* * *
Bất chấp một rừng người đang cười,đang nói,đang khóc lóc mừng rỡ,đang cố chen lấn để lao vào vòng tay người thân một cách nhanh chóng nhất,Phan vẫn nhận ra Nghi ngay khi anh nhìn thấy cô.Làm việc cùng nhau trong một tờ báo hơn hai năm,nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp nhau.Phan làm tại tòa soạn chính ở Hà Nội còn cô làm chi nhánh miền Nam và xét một cách chi li thì anh còn là cấp trên của cô nữa.Mặc dù chỉ làm việc và giao tiếp với nhau qua điện thoại hoặc mạng internet nhưng cả hai đã nhanh chóng thân thiết với nhau từ lâu bởi tính cách rất phù hợp.
Từ khá xa,Nghi cũng đã trông thấy Phan,bởi rõ ràng là cô đang nở một nụ cười thật tươi để chào đón anh.Trông Nghi không khác trong những tấm hình cô từng gửi cho anh là mấy.Từ vết xăm hình bánh lái tàu màu đỏ chót phía trong cổ tay trái cảu cô cứ như muốn cháy rực lên trong nắng,đến mái tóc ngắn,cặp mắt to,cái mũi hơi hếch và gương mặt cá tính có phần ngổ ngáo rất…”nam tính” khiến cho bộ váy đỏ rực rỡ cô đang mặc trên người bỗng trở nên kệch cỡm,kỳ quái”,bắt ai cũng phải ngoái nhìn.
Nhưng dường như Nghi không hề bận tâm tới điều đó,nở một nụ cười thật tươi,cô đón chào anh trở lại Sài Gòn.
-Trông Phan xấu hơn trong hình.
“Hy vọng khác với niềm tin,hy vọng là thứ người ta có thể tự mình tạo ra được,còn niêm tin thì luôn cần phải có một điều gì đó từ hai phía để làm cơ sở mà nắm lấy.”
Hà Nội.
Một tuần trước.
1h 30 phút chiều.
-Anh đã nghĩ kĩ rồi chứ?
Mai Chi nhìn Phan,ánh mắt trong trẻo của cô ngân ngấn buồn.
-Công việc mà.-Phan thở dài-Anh cũng không muốn rời khỏi Hà Nội đâu,nhưng em cũng làm báo,em biết đấy.Có lẽ chỉ khoảng nửa năm,cùng lắm là một năm thôi.
-Anh sẽ nhớ em chứ?
-À ừ…-Phan lúng túng.Anh không muốn nói dối Chi nhưng anh không muốn khiến cô buồn.Hồi lâu,anh đáp lại,hàm hồ.-Dĩ nhiên!
-Có lẽ em nên tin anh.Hy vọng dù sao cũng tốt hơn vô vọng mà.Nhưng…-cô ngập ngừng-anh sẽ nhớ em trong bao lâu?
-Tin anh khó đến thế sao?
Anh nhìn cô mỉm cười nhưng cô lại quay mặt đi.Hy vọng khác với niềm tin,vì hy vọng là thứ người ta có thể tự mình tạo ra được,còn niềm tin thì luôn cần có phải có một điều gì đó từ hai phía để làm cơ
sở mà nắm lấy.Nhưng lúc này,cô không có điều gì để giữ lấy niềm tin đó cả.Bằng chính sự nhạy cảm của mình,cô biết anh sẽ chẳng bao giờ quay lại.Giống như cách anh luôn tạo một bức tường vô hình giữa hai người,để ngăn cô mở ra cho anh những cơ hội tiến gần tới phía cô vậy.Chẳng phải anh đã có bạn gái,cô đã tìm hiểu và biết rõ điều ấy.Anh quá kì lạ và kín đáo,như thể anh là một chiếc tủ kính một chiều mà người ta không bao giờ có thể nhìn xuyên vào trong được.Bỗng nhiên cô nhớ lại,rằng anh biết rất rõ về cô,luôn lắng nghe và được cô tâm sự về mọi chuyện.Nhưng ngược lại,cô chẳng biết gì về anh ngoài những chuyện cô tự tìm hiểu lấy.Sau một thoáng trầm ngâm,cô ngẩng đầu lên.
-Không!Chỉ là…mà thôi,em phải đi rồi.Anh có thể không cần một MC nổi tiếng nhưng khán giả và chương trình của em thì cần.Đến giờ lên hình rồi.
-Anh…
-Lên đường bình an nhé!
Cô vội vã bước ra cửa,ngập ngừng một chút rồi quay lại,hôn nhẹ lên má anh bất chấp ánh mắt của mọi người trong quán.
“Anh phải tự chăm sóc bản thân đấy!”
* * *
Hà Nội.
Một tuần trước.
5h chiều.
-Anh đang suy nghĩ những điều em nói.Anh cũng nghĩ sẽ thật tuyệt nếu anh ở lại Hà nội,nhưng…
-Và anh sẽ…
Ngọc Lan hơi chồm lên khỏi mặt bàn,cánh tay cô vô tình gạt ly nước rơi từ trên mặt bàn xuống đất,vỡ tan.Cô giật mình,nhưng mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt anh.Cô đang chờ câu trả lời…
-Nhưng em biết đấy,công việc mà.Giá như anh có thể lựa chọn…
-Em hiểu rồi…
Cô ngồi thụp xuống,chậm rãi nhặt từng mảnh vụn của ly thủy tinh dưới đất,mải miết cứ như thể cô đang chăm chú chơi trò chơi ghép hình và không có gì trên thế giới này thú vị bằng trò chơi đó
vậy.Cho đến khi mảnh thủy tinh cứa vào tay cô ứa máu khiến cô la lên.Phan giật mình vội cúi xuống cầm lấy tay cô,cho ngay vào miệng mình,mút nhẹ,ánh mắt nhìn cô âu yếm,xót xa.
-Em đau lắm không?
-Em không sao.
Cô rụt tay lại.
-Em không sao!!!
Quán vắng tanh trong ngày mưa buồn,Lê Hiếu vẫn mải mê thả từng nốt nhạc buồn hòa vào khúc giao hưởng của mưa:”…Biết bao nhiêu ân tình của ngày xưa.Còn lại đây vài phút giây nữa thôi sẽ chẳng còn chi nữa.Năm tháng bên nhau êm đềm của hai đứa.Từ đây sẽ rất xa…”
Không ai nói với ai câu gì,mặc cho những hạt mưa đang cố gắng rơi thật nhanh,thật mạnh xuống đất nhưng cũng không đủ tạo ra một âm thanh nào đủ lớn để phá vỡ sự yên tĩnh đáng sợ làm cho không gian đặc quánh lại.
Cô thở dài và đứng dậy,bước chân vội vàng đi ra cửa…
* * *
Bầu trời luôn có màu xám,nhiều mây và mưa phùn là những từ thường được dùng để miêu tả về Hà Nội những ngày tháng giêng.Và hôm nay cũng không ngoại lệ.Phan tấp vội vào quán và đưa tay vuốt hết những hạt mưa bụi đang khiến cho mặt anh lạnh tê tái.Theo kế hoạch thì đây là cuộc hẹn cuối cùng trong buổi chiều và anh chỉ còn một cái hẹn tối nay với Ngọc Linh nữa là có thể thảnh thơi dành hết những ngày ở Hà Nội cho nhóm cộng tác viên mang tên Lacoste của mình.Những người duy nhất biết rằng anh sẽ đi hẳn,không quay lại Hà Nội.
Cuối cùng thì buổi hẹn cũng kết thúc giống như những cuộc hẹn gần đây của anh,vẫn những giọt nước mắt,vẫn là nỗi buồn và những lời hứa hẹn,mặc dù họ không hề (là đương kim hoặc đã từng) là bạn gái của anh.Anh chưa từng hứa hẹn,hoặc thề thốt bất cứ điều gì và với bắt kì ai trong số những cô gái xung quanh anh cả.Nhưng có lẽ anh có “năng khiếu” đặc biệt trong mọi mối quan hệ với phụ nữ.Có những người mới gặp một vài lần đã có thể sẵn sàng chia sẻ mọi điều trong cuộc sống của họ với anh,hoặc tìm đến anh khi họ cảm thấy buồn.Kịch bản của mọi cuộc gặp cũng thường na ná giống nhau,họ nói và Phan ngồi lắng nghe,thi thoảng thêm vài câu cảm thán.
Tất cả chỉ có vậy thôi!
* * *
“Xét cho cùng thì mọi đứa con gái đều là đồ ngốc”,có lần Thùy Dương của nhóm Lacoste bảo anh thế.”Điểm “hấp dẫn chết người” của anh với những cô gái chính là việc ai cũng thấy anh thật cô độc,lẻ loi,cần người chia sẻ và có thể chia sẻ.Trước anh,họ là một người “đặc biệt duy nhất” có sức mạnh đặc biệt để có thể bù đắp và lấp đầy những khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh.Sự ngây thơ,kiêu hãnh và cả tin một cách đáng thương đó khiến họ lao vào anh như thiêu thân để rồi đau buồn nhận ra rằng anh chẳng bao giờ chia sẻ cho họ dù chỉ là một mẩu nhỏ tâm hồn anh.Vậy đấy!”
“Không hề chứ!Sao em không nghĩ đơn giản hơn nhỉ?Như là vì anh biết sử dụng đôi tai nhiều hơn cái miệng chẳng hạn?Vì anh rất chân thành chẳng hạn?Hoặc giả vì anh rất…đẹp trai.Ha ha ha!Nhưng dù sao đi nữa,anh rất tôn trọng ý kiến của em và…anh không đồng ý đâu nhé!”
Phan đáp trong cái nhún vai quá nhiều ẩn ý của Dương.Dương luôn là vậy,hiểu anh tới mức đôi lúc Phan sợ rằng cô có thể đọc được trước tâm can của anh và thậm chí có thể in nó ra giấy để đọc dần.Nói thì nói vậy,nhưng nếu điều đó là sự thực đi chăng nữa thì anh cũng chẳng mảy may lấy làm lo lắng.Bởi ngoài Ngọc ra,Dương là người duy nhất anh có thể kể tất cả mọi chuyện.Vậy nên tất cả những điều bí mật về anh,cô đều biết cả,và nếu cô có đọc hết được tâm trí anh,cũng chỉ như là đọc lại một cuốn sách cũ mà thôi.
“Đôi khi người ta buộc phải thừa nhận rằng logic chỉ là một phép toán đơn thuần chẳng có ý nghĩa gì trong thực tiễn…”
Phòng hơi nhỏ nhưng cách bài trí bên trong gây ấn tượng mạnh với Phan.Nghi là một fan cuồng của rock,anh biết điều đó từ lâu.Nhưng anh chưa từng “thẩm định” được mức độ “cuồng” của Nghi cho đến hôm nay,khi anh đứng trong phòng và nghe cô phán một cách uy nghi:
-Anh sẽ ở tạm phòng em cho đến khi em kiếm được nhà thuê cho anh.Em ở phòng kế bên với em gái em,cấm léng phéng qua bên đó đấy.Không thì em cắt…”thằng em” của anh ra xào khô đấy!
Phan nhún vai một cách lơ đãng rồi nhìn quanh,trên tường treo vô số chân dung của các ban nhạc rock,của những tay rocker xăm trổ đầy mình,hoặc tóc tai bù xù với chiếc T-shirt điểm tô đầu lâu xương chéo đầy vẻ chết chóc.Chen lấn với những tấm poster là những bộ khung xương kỳ dị phản quang trong đêmt ối,những đĩa nhạc rock bày la liệt trên bàn,trên giường,tràn cả xuống đất.
Trong phòng còn có cả một bộ trống,mấy cái đĩa vứt chỏng chơ dưới sàn.Bên kia góc phòng dựng một cây bass,bởi cô say mê tay bass Peter của nhóm nhạc rock Red Hot Chili Peppers một cách điên cuồng.Người đã từng solo bằng cây bass bẩy dây,việc mà chỉ một vài người trên thế giới có thể làm được.”Thần sầu” cô kết luận một cách hào hứng.
Dù Phan là một phóng viên chuyên về mảng văn hóa nhưng anh chỉ chuyên viết về nhạc Việt,và khác với Nghi,Phan luôn dị ứng với thứ âm nhạc mà anh cho là “ồn ào,bồng bột,hoang dại một cách quá mức”.Vậy nên,anh gần như chẳng biết ai trong số những tấm poster được treo trang trọng trên tường kia.Với Phan thì tay rocker nào cũng hoang dã như nhau cả thôi.
Nhưng cuối cùng,anh quyết định sẽ đặt thiện cảm vào ít nhất một trong số những hàng xóm sắp tới của anh.Dù sao anh cũng phải sống ở phòng này ít nhất là một vài tuần ,vì Nghi cảnh báo rằng việc tìm thuê nhà vừa ý ở thành phố này rất khó khăn.Đó là một tay rocker châu Á,gương mặt đẹp một cách lạnh lùng với đôi mắt nâu sâu thẳm và đặc biết là anh ta trông có vẻ “hiền lành” hơn tất cả những tay đồng nghiệp khác cùng “định cư” trên tường.Dường như Nghi yêu thích anh ta hơn cả,bởi số lượng ảnh,poster của anh chàng nhiều hơn hẳn,thậm chí là cô còn treo chân dung anh ta trên đầu giường mình nữa.
* * *
Thế nhưng,màn “ra mắt làm quen” với những “anh chàng hàng xóm kì dị” chưa phải là màn làm quen khó khăn nhất của Phan.Bởi điều đó chỉ đến khi Nghi giới thiệu anh với cô em gái của mình.Nếu ai đó hỏi Phan điều gì khiến anh cảm thấy khó chấp nhận nhất?Thì Phan sẽ không ngần ngại trả lời,đó chính là việc anh phải thừa nhận một cách đầy cam chịu,rằng tạo hóa có khả năng tạo nên những điều bất ngờ không thể tin được.Và dù muốn dù không,đôi khi người ta buộc phải thừa nhậ rằng,logic chỉ là một phép toán đơn thuần chẳng có ý nghĩa gì trong thực tiễn…Như việc Đan là em gái của Nghi chẳng hạn!Nói một cách chân thành,Phan phải kìm chế lắm để không phá lên cười khi Nghi giới thiệu Đan với anh vì anh nghĩ cô đùa.Ai có thể nghĩ rằng hai “vật thể” hoàn toàn đối lập nhau kia lại có chung một nguồn gốc được cơ chứ?
Trái ngược với vẻ ngổ ngáo rất đàn ông của chị gái,Đan có vẻ ngoài nhẹ nhàng,yếu đuối,rất nữ tính và mỏng manh như bong bóng xà phòng.Mỏng manh tới nỗi Phan không dám nhìn cô lâu vì sợ ánh mắt mình sẽ đục hai lỗ lớn trên khuôn mặt của Đan mất.Đan có gương mặt đẹp như được tạc từ một bức tượng nữ thần nào đó mà tay nghệ sĩ điêu khắc là fan trung thành của cái gọi là “sự đối xứng hài hòa”,khiến mới nhìn ai cũng có cảm tình ngay.Thế nhưng,điều khiến Phan ấn tượng nhất lại à đôi mắt của Đan,nó trông mới buồn bã làm sao?Ai đó đã nói rằng những người có đuôi mắt dài thì sẽ đa đoan lắm ấy nhỉ?Phan không nhớ nữa,nhưng chắc chắn anh đã từng nghe ở đâu đó.”Nhưng,Phan nghĩ,ai,cái gì có thể nỡ lòng gây tổn thương cho một cô bé yếu đuối ,đáng yêu này đây?”.
Cả buổi nói chuyện Đan chỉ nhìn anh đúng một lần.Không!Đúng hơn là liếc trộm anh một lần rồi cúi đầu xuống và im lặng suốt.Phan hơi lấy làm lạ nhưng Nghi thì không,cô quá rõ tính nết khép kín của em gái mình,cô phá vỡ sự im lặng:
-Anh Phan sẽ ở tạm đây một thời gian!
Không một chút biểu hiện nào trên gương mặt Đan nói cho Phan biết là cô có nghe thấy chị mình nói hay không?Nghi cũng không thèm để ý tới điều đó,cô kéo tay anh đi ra cửa,trả lại Đan với cái thế giới đơn giản,bé nhỏ của mình.Thế giới được gói gọn trong căn phòng sơn màu xanh biển với đầy rẫy những sách là sách.Có vẻ như cô đọc tất cả mọi thứ mà cô có thể tìm thấy ở hiệu sách.Từ Alexandre Dumas,Colleen Mc Cullough,Victor Hugo,Ernest Hemingway… cho tới Marc Levy,Sidney Seldon,Guillaume Musso,Dan Brown,J.K.Rowing,James Joyce,Murakami… hoặc Mặc Ngôn,An Ni Bảo Bối,Hàn Hàn,Tào Đình,Cynthia Kadohata,Banana Yoshimoto… Người ta cũng có thể dễ dàng tìm thấy ở đây các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng,Nam Cao,Lê Lựu,Chu Lai,Nguyễn Bình Phương hay Dương Bình nguyên,Đỗ Hoàng Diệu,Y Ban…
* * *
“Nếu không phải mình vô tình bước vào cái “bảo tàng nhạc rock” này cảu Nghi trước,hẳn mình đã nghĩ kia là một tiệm cho thuê sách cũ”.Phan vừa xếp lại đồ đạc trong phòng mình vừa nghĩ thầm.Ngoài những thứ thật cần thiết không thể bỏ,nghi để lại cho anh mọi thứ,từ cái tủ đựng đồ bằng gỗ to đùng đến cái móng gảy guitar bé xíu,kể cả những vết sáp nến trên bậu cửa sổ.Có lẽ khu nhà này hay bị cúp điện lắm,bởi cái chân đế dù khá lớn nhưng cũng bị sáp phủ kín và trào ra ngoài,vẽ lên bục cửa sổ những cánh hoa sáp khá lớn nhưng hết sức nham nhở.
“Người ta sẽ không thể đong đếm được tầm quan trọng của một ai đó với bản thân cho đến khi người ấy mất đi”.
Bây giờ đang là cuối tháng Hai,ở Sài Gòn,nghi vẫn chưa thể tìm ra được một căn hộ ưng ý cho Phan.Họ nhanh chóng buộc phải chấp nhận rằng ngôi nhà họ đang có là tốt nhất ở thành phố hơn 8 triệu dân có diện tích lên đến hơn 2000 km2 này .Thỏa thuận cuối cùng được đưa ra là anh sẽ trả tiền để thuê nhà của cô,và cô sẽ nhường phòng mình cho anh.
Rõ ràng với số tiền Nghi kiếm được hằng tháng quá ít ỏi,phải chật vật lắm mới đủ chi tiêu cho những nhu cầu cấp thiết tối thiểu của hai chị em trong cái thành phố nổi tiếng đắt đỏ này.Vậy nên việc có thêm một khoản tiền thuê nhà từ một người “có thể tin cậy được” như Phan cũng là một việc tốt.Hơn nữa,hai người cũng làm việc chung và việc có một người đàn ông trong nhà cũng sẽ giúp ngôi nhà đỡ buồn tẻ hơn.
“Biết đâu anh sẽ giúp đỡ cho em được khối việc nhà ấy chứ?” Phan nói trong cái nhún vai rất khó hiểu của Nghi.
* * *
Ở Hà Nội,những bông hoa sưa đã bắt đầu phủ trắng trên vỉa hè từng con hố.không khí hãy còn âm âm lạnh nhưng mùa xuân đã bắt đầu ươm mầm lên những cành khô khẳng khIU trơ trụi lá.Cả thành phố được nhuộm một màu xanh mướt của chồi non và điểm tô lên bức tranh mùa xuân là những sắc màu sặc sỡ của hoa và một vài chấm trắng của những tán sưa cổ thụ.Cát Chi đang bước ra từ một quán café quen thuộc nằm bên hồ Hale,cô vẫy tay chào Thùy Dương và Nhung rồi bước lên chiếc xe bus vừa tói.Cuộc họp mặt hôm nay trở nên chán ngắt vì Liên không tới…Cũng không hẳn,có lẽ vì cả nhóm vẫn chưa quen với cảm giác không có Phan trong mỗi buổi tụ tập.Dù muốn dù không thì việc Phan là sợi dây kết nối cả nhóm là không thể chối cãi.Thường thì người ta
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
[Truyện tiểu thuyết] - Anh có thể nói anh nhớ em không,
[Truyện tiểu thuyết] - Anh có thể nói anh nhớ em không hay nhất