[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comTác giả :Trần Thị Thanh Du
Giang Mỹ Nghi – Người phụ nữ bất hạnh sống trong cuộc sống giàu sang , nhưng lại sớm góa bụa . Chồng ra đi để lại trên vai bà cả một sự nghiệp lớn và đứa con thơ dại . Bà phải làm sao đây khi cuộc sống ở trời tây không đơn giản ? Thương con , yêu chồng , rồi Mỹ nghi trở thành một người phụ nữ bản lĩnh lúc nào không hay.
Văn Tuấn Tường là con trai Giang Mỹ Nghi . Từ nhỏ đã sống ở Mỹ , nhưng anh không hề ảnh hưởng từ cuộc sống ấy . Anh là một người đàn ông sớm thành đạt , và cũng là người đàn ông kỳ lạ , chưa bao giờ anh bày tỏ tình cảm với một ai . Bản tính anh khá lạnh lùng và bất cần , có nhiều lúc cũng không hài lòng lắm , nhưng bù lại anh rất thông minh và tài giỏi . Văn Tuấn Tường là người đàn ông lý tưởng cho bao cô gái .
- Hỷ Trân !
Vừa dừng xe trước cổng Trung tâm Ngoại ngữ , nghe tiếng gọi Hỷ Trân dáo dác tìm kiếm.
- Ôi Thành Thục ! Lâu quá mới gặp . Mày đi đâu đây ?
- Tìm.
- Dạy ở trung tâm này à ?
- Ừm.
Thành Thục hất mặt :
- Thế còn mày ?
Hỷ Trân ngơ ngác :
- Gì cơ ?
- Làm gì lóng ngóng ở đây ?
- À ! Tao đang theo học lớp đàm thoại ở trung tâm này.
Thành Thục nhìn đồng hồ :
- Đã đến giờ học chưa ?
- Còn hơn nữa tiếng.
- Vậy chúng ta sang quán bên đường uống nước nha.
- Cũng được.
Hai cô gái dắt xe băng qua đường . Vừa kéo ghế ngồi Thành thục hỏi ngay :
- Mày uống xí muội đá chứ ?
- Ừ.
- Khẩu vị không thay đổi tí nào.
Thành Thục ra dấu cho chủ quán làm hai ly xí muội đá . Cô chống tay nhìn bạn :
- Mày lúc này đẹp ra đó . Sao , có người yêu chưa ?
Hỷ Trân lắc đầu :
- Ai mà thèm yêu con nhỏ bướng bỉnh như tao chứ.
- Bướng bỉnh cũng là ưu điểm của một con người.
- Ai nói vậy ?
- Thì . . . anh ấy.
- Hữu Quân yêu mày cũng vì sự bướng bỉnh của mày đấy ư ? Nhưng rất tiếc , sự bướng bỉnh của mày không giống tao.
- Tao biết . Cả khoa xây dựng đâu ai qua nổi mày.
- Mà nghĩ cũng kỳ nha.
Thành Thục mỡ to mắt nhìn bạn
- Sao kỳ ?
- Cùng là bạn học chung một trường , một khoa . Thế mà khi ra trường , chẳng ai đi đúng ước nguyện của mình cả.
- Cuộc sống mà Hỷ Trân . Nhưng dù sao trong nhóm bạn , mày cũng là người đỡ nhất mà.
Hỷ Trân thở nhẹ :
- Đỡ gì chứ . Tao mới nộp hồ sơ đi làm khoảng hai tháng nay thôi , nhưng công ty tao làm lại không thấy hợp lắm.
- Tại sao ? Công việc không hợp hay con người không hợp ?
Hỷ Trân chưa kịp trả lời , thì bà chủ quán mang nước ra . Thành Thục đẩy ly nước cho bạn.
- Uống nước đi , rồi nói tiếp cho tao nghe , vì sao không hài lòng với công việc.
Hỷ Trân bưng ly nước lên , rồi để xuống :
- Có khi nào mày thấy chán cuộc sống này không ?
- Chán ?
Thành Thục ngạc nhiên :
- Tao thấy hôm nay mày lạ quá . Trịnh hỷ Trân mà thấy chán cuộc sống này , thì còn ai chán hơn nữa . Hỷ Trân à ! Chuyện gì xảy ra với mày trong những ngày qua vậy ?
Hỷ Trân thở dài :
- Để được đậu vào trường đại học đã khó rồi . Trong quá trình học tập , còn bao nhiêu là những khó khăn . Tưởng sau khi tốt nghiệp sẽ thay đổi được , nào ngờ . . . Vác đơn đi xin việc thì công ty nào cũng đòi hỏi kinh nghiệm . Tao hỏi mày , nếu như không cho làm , thì làm sao có kinh nghiệm được.
- Đời nó là vậy đấy , mày ạ . Sinh ra trong một gia đình có quyền thế , thì không cần phải lo lắng.
- Lúc mới tốt nghiệp , tao nộp đơn vào một công ty liên doanh . Họ đưa ra những đòi hỏi , tao đã không thèm làm . Nghỉ ở nhà rong chơi một thời gian cũng chán , nên tao đã nộp đơn đi làm ở công ty xây dựng Thuận Thành . Thú thật , tao cũng không hài lòng lắm ở công ty này , nhưng gì cuộc sống của gia đình , thêm lời khuyên của một người , nên tao phải cố gắng thôi.
- Lời ai mà có tác động mạnh vậy ?
- Là thầy giáo dạy Anh văn tao ở trung tâm.
- Thầy giáo ?
- Ừ . Từ Nam nói , trên đời này chẳng có gì là tốt đẹp theo ý muốn của con người cả . Nếu chúng ta quá đòi hỏi theo nguyên lý trong sách vở , thì không bao giờ được . Cho nên , chẳng có công việc nào xấu , chỉ có người làm xấu đi công việc thôi.
- Anh ta nói đúng đó chứ . Nè ! – Thành Thục khều bạn – Tao nghĩ quan hệ giữa mày và thầy giáo đó không chỉ đơn thuần là tình thầy trò . Nói cho tao biết , có phải mày đã ” cảm ” ông ta không ?
Trong mắt hỷ Trân có tia lửa nhỏ :
- Từ nam là người đàn ông đáng để cho bọn con gái chúng ta ngưỡng mộ.
- Ông thầy của mày tên Từ Nam à ?
Thành Thục lẩm nhẩm :
- Đẹp trai , thông minh và rất có phong cách , có ai ngoài Kim Từ Nam nữa.
Hỷ Trân giật mình :
- Mày biết anh ấy ?
- Chẳng những biết mà còn biết rất rõ nữa . Mày quên rằng , tao đã nói Hữu Quân cũng dạy ở trung tâm này sao . Giữa Từ Nam và hữu Quân ngoài tình đồng nghiệp ra , họ còn là anh em họ với nhau.
- Thế ư ?
- Sao hả ? Trái tim bướng bỉnh của mày đã đập sai nhịp vì ông thầy giáo trẻ rồi phải không ?
Hỷ Trân chối quanh :
- Đâu có.
- Còn chối nữa , nhìn mặt mày là tao biết ngay . Có cần sự giúp đỡ của tao không hả ?
hỷ Trân xua tay :
- Không cần đâu . Tao chỉ là ngưỡng mộ anh ấy thôi.
- Từ ngưỡng mộ rồi yêu chỉ là một khoảng cách nhỏ thôi mà Hỷ Trân . Mày và Từ Nam cũng xứng đôi lắm đó.
- Vậy sao ?
Hỷ Trân bâng quơ nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên giữa cô và Từ Nam . ..
Hôm đó là ngày đầu tiên của khoá học Anh văn , nhưng cô lại đến trễ bởi một lý do không chính đáng tí nào . ” Cãi lý với bà chị hai Hữu Trân ”.
Từ xưa đến giờ , Hỷ Trân không bao giờ chịu thua lý một ai , và cả người nhà của cô cũng vậy . Mãi hăng say cãi , khi thắng được bà chị Hữu Trân , cũng là lúc đến giờ đi học.
Hỷ Trân rất ngại đi trễ , cho dù cô có ngang bướng đến đâu.
Cuống quít lên , Hỷ Trân lái xe như không nhìn đường . Đến khi vào cổng trung tâm , cô lại quên lấy thẻ xe . Báo hại người giữ xe phải hét lên.
Cầm được thẻ xe trong tay , Hỷ Trân lại cấm đầu chạy . Hành lang các lớp học lại vắng lặng . Hỷ Trân cảm nhận được , hình như chỉ còn một mình cô ở ngoài.
Gấp rút , Hỷ Trân va vào một người đang đi cùng chiều với mình , làm mọi thứ trên tay anh ta văng cả xuống nền gạch.
Hỷ Trân càng lúng túng hơn , khi trước mặt cô là một người thanh niên cao lớn và đẹp trai.
Cúi ngưòi nhặt vội những quyển sách , Hỷ Trân ngượng ngùng :
- Xin lỗi anh . Tôi . . . tôi không cố ý.
Người thanh niên nhẹ nhàng mĩm cười :
- Cô trễ học phải không ?
- Vâng.
Người thanh niên nhìn đồng hồ nơi tay :
- Chỉ trễ một phút thôi mà.
- Nhưng tôi rất ngại đi trễ.
- Tôi nghĩ chắc giáo viên dạy cũng chưa đến đâu , cô không cần phải vội vàng.
Đặt vội mấy quyển sách vào tay người thanh niên , cô hấp tấp :
- Một lần nữa , tôi xin lỗi anh.
Hỷ Trân quay lưng bỏ đi . Vào đến lớp còn đang loay hoay tìm chỗ ngồi , thì Hỷ Trân một lần nữa giật mình.
- Trời ơi ! Người mình va phải lúc nãy lại là giáo viên đứng lớp.
Một lời chào và cách giới thiệu nhẹ nhàng của anh , Hỷ Trân còn nhớ rất rõ . Anh tên là Từ Nam , hai chín tuổi , gia đình sống ở Sài Gòn . ..
Thêm một kỷ niệm làm cô không quên , là anh còn tìm chỗ ngồi cho cô.
Trong giờ học , anh thường nhìn về phía cô với cặp mắt dịu dàng . Lần đầu tiên trong đời , trái tim bướng bỉnh của Hỷ Trân cảm nhận được sự dịu dàng của người khác phái.
Anh Từ Nam , giản dị và hoà đồng . Hỷ Trân không còn sự ngăn cách của thầy trò . Cô mạnh dạn hỏi bài hay trò chuyện với anh ngoài giờ học.
Cũng có lúc , Từ Nam hẹn cô đi ăn kem , nói chuyện thời sự . hỷ Trân trở nên người con gái ngoan hiền trước mặt anh lúc nào không hay.
Cô kính trọng anh , ngưỡng mộ anh . Cô thường chia sẻ tâm sự với anh . Và ngược lại , Từ Nam cũng kể cho cô nghe những câu chuyện về cuộc sống , những bài học về cách làm người.
Cuộc sống của Hỷ Trân gần đây rất cần Từ Nam . Cô buồn khi không gặp anh , và vì Từ Nam , Hỷ Trân đã phấn đấu trong công việc rất nhiều . Có ai biết đâu được cô đang làm tất cả vì ai.
Thành Thục hươ hươ tay trước mặt bạn :
- Mày không sao chứ Hỷ Trân ?
- Không sao.
- Sao tự nhiên lại trầm tư vậy ?
- Tao đang nghĩ cuộc sống không tình yêu thì nó như thế nào nhỉ ?
- Thì vô vị chứ như thế nào ?
- Tao thì thấy khác . Thử sống không cần tình yêu xem . . . Chắc cuộc đời này không đến nỗi tồi tệ đâu.
Thành Thục tròn mắt :
- Ơ kìa ! Mày nói nhăng nói cuội gì đó , Hỷ Trân ?
Hỷ Trân khoát tay :
- Đừng quan tâm đến những câu nói nhảm của tao.
- Mày lạ lùng thật đó !
Hỷ Trân nhướng mày :
- Nói về mày cho tao nghe đi . Lúc này , cuộc sống của mày thế nào ? Còn công việc và cả tình yêu nữa ?
- Trong nhóm bạn chơi thân , tao chẳng có gì là nổi bật cả . Cuộc sống bình thường , công việc tạm ổn , còn tình yêu . . . mày biết rồi đó . Tao và Hữu Quân ngày nào mà không gặp nhau.
- Tao ngưỡng mộ tình yêu của mày và Hữu Quân . Yêu nhau từ năm nhất cho đến bây giờ vẫn còn yêu tha thiết.
- Một tình yêu chân thành là tin tưỏng và giúp đỡ nhau đó . Hỷ Trân nè ! Mày và Từ Nam nên tiến tới một giai đoạn nữa đi.
- Mày nói gì vậy ? Sự ngưỡng mộ khác và tình yêu khác . Những gì tao dành cho Từ Nam , có thể không phải là một tình yêu.
- Hỷ Trân ! Chẳng lẽ mày . ..
Hỷ Trân ngăn lại :
- Đừng nói chuyện của tao nữa.
- Không nói thì không nói.
- Nè ! Trong nhóm chúng ta , đã lâu tao không tin tức gì về Thái Lâm . Mày có biết hiện giờ Thái Lâm làm gì không ?
- Khoảng nữa tháng trước , tao có gặp Thái Lâm ở siêu thị . Lúc này , trông nó ” bảnh ” lắm.
- Thái Lâm đã ” bảnh ” lúc còn học đại học lận mà . Cha làm giám đốc ngân hàng , còn mẹ thì có một cửa hàng thơi trang cao cấp . Tương lai tốt đẹp đã được định sẵn rồi . Nghe nói , vừa tốt nghiệp ra trường , Thái Lâm được nhận vào một công ty có tiếng tăm.
- Phải . Thái Lâm hiện giờ đang làm thư ký cho công ty kiến trúc Bắc Cực.
- Công ty này , tao nghe tiếng từ lâu rồi . Công ty có được ngày hôm nay là cũng nhờ vào tài trí của tổng giám đốc đấy.
- Thái Lâm còn khoe với tao , người yêu của nó là tổng giám đốc công ty kiến trúc Sao Bắc Cực.
Hỷ Trân ơ hờ :
- Thế ư ? Tao cũng mừng cho nó.
- Mọi cái đều do nó nói . Tính Thái Lâm xưa nay hay khoe khoang , tao không biết tin được bao nhiêu phần trăm đây.
- Thì người ta nói cứ nghe , còn tin hy không là do ở bản thân của mỗi người thôi.
- Tao còn nhớ lúc còn đi học , Thái Lâm hay ganh tỵ với mày . Bây giờ nó còn có cơ hội lên mặt hơn . Nếu như mày có gặp Thái Lâm , thì đừng quan tâm những gì nó nói.
- Tao biết mà.
Chợt Thành Thục vỗ mạnh vào vai Hỷ Trân :
- Từ Nam kìa.
Nhìn theo tay chỉ của Thành Thục , Hỷ Trân kêu lên :
- Ấy chết ! Tới giờ rồi.
Cô bật dậy thật nhanh :
- Xin lỗi , tao đi trước nghe , hôm khác gặp lại.
Thành Thục với theo :
- Nè ! Cũng chưa trễ lắm đâu . Từ từ thôi , kẻo té bây giờ.
Hỷ Trân đẩy nhanh chieéc Quave . Gởi xe xong cô cắm đầu mà chạy.
Đứng là cái tật lớn hơn cái tuổi không chịu bỏ . Cũng may từ trước giờ , tốc độ chạy của cô chỉ va phải Từ Nam . Nếu không , thì cũng nhiều phen lớn chuyện chứ chẳng chơi.
Ông bà xưa có câu ” Chưa đi đã chạy , chưa nói đã cười ” . Hỷ Trân cho mình không rơi vào hai trường hợp ấy , lý do cô chạy chỉ là bất đắc dĩ thôi.
Vừa qua mặt Từ Nam một chút , Hỷ Trân đứng lại thở hổn hển . Từ Nam đến gần :
- Sợ trễ mà cứ mãi đi trễ.
Hỷ Trân xua tay :
- Không phải đâu , tại . ..
- Lần nào em cũng tìm kiếm lý do cả.
- Nhưng là những lý do chính đáng mà.
- Thế em không khắc phục được sao ? Nếu như giờ học này không khớp với thời gian của em , thì em có thể đăng ký tham dự Ở lớp sau . Lúc ấy , em không sợ phải đi trễ nữa.
- Không phải đâu , tại . . . nhưng em thích học giờ anh đứng lớp hơn.
Từ Nam mĩm cười :
- Ở trung tâm ngoại ngữ này , giáo viên nào cũng có năng lực và trình độ cả . Em không nhất thiết . ..
Hỷ Trân bướng bỉnh :
- Nói tóm lại , em vẫn muốn học lớp của anh . Nếu anh không hài lòng , thì em không đến trễ nữa . Xin lỗi , em vào lớp đây.
- Hỷ Trân ! Em nghe anh nói có được không ?
Hỷ Trân bịt tai lại :
- Em không muốn nghe.
- Hỷ Trân ! Em bướng bỉnh quá . Nếu là em gái của anh , anh sẽ cho ăn đòn đấy.
Hỷ Trân le lưỡi trêu :
- Cũng may em không phải là em gái của anh.
Nhìn theo bộ dáng nhún nhảy củ Hỷ Trân , Từ Nam lắc đầu thở ra.
trong số học trò anh đã từng đứng lớp , thì chỉ có Hỷ Trân là dễ thương nhất thôi , nhưng ô nhỏ bướng bỉnh quá.
Từ Nam quen biết Hỷ Trân từ buổi dạy đầu tiên . Cô ra vẻ nhút nhát , nhưng không phải nhút nhát . Cô ra vẻ dịu dàng nhưng chưa dịu dàng.
Ở gần bên cô , anh không hề thấy căng thẳng , áp lực mà trái lại , còn rất thoải mái.
Từ Nam chưa biết gì về gia cảnh của Hỷ Trân . Chỉ nghe cô nói , gia đình chỉ còn mẹ và một chị gái thôi.
Hỷ Trân thích sự tự do , thích công việc mình tự chọn . Cô có chủ đích riêng , không muốn ai quyết định cho mình.
Từ Nam cảm nhận ở Hỷ Trân một con người tràn đầy sức sống và có niềm tin . Có nghị lực , ý chí và phần đấu . Trong thâm tâm , anh luôn xem Hỷ Trân như em gái của mình.
Việc cô cần , anh sẵn sàng giúp đỡ . Lúc cô buồn anh luôn chia sẻ . Có khi anh còn chỉ dạy cho cô cách sống ở đời , để cô không phạm phải sai lầm.
Một điều anh chưa được hài lòng , là bản tính ngang bướng cứng đầu , thậm chí còn phá phách của cô . Nhưng đôi khi , anh cần phải cảm thông , vì Hỷ Trân tuổi còn trẻ , ham vui nhộn.
Hiện tại , Từ Nam có đến hai cô bạn . Một là người yêu tên Hữu Trân . Hai là cô nhỏ trong lớp anh dạy tên Hỷ Trân.
Hữu Trân cho anh cảm giác hạnh phúc trong tình yêu , thì Hỷ Trân cho anh sự thoải mái trong tâm hồn.
Từ Nam luôn hài lòng về những gì anh có . Rảo bước về lớp dạy , anh biết đã trễ mất mười lăm phút .
Every night , in my dreams
I see you , I pheel you
That is hoqu I knoqu you go on
Phar eveross the distane and spaces betqueen us.
You have come to shoqu you go on
Near phar quhereves you are
I belive . ..
Hỷ Trân mãi mê thả hồn theo lời nhạc mà cô yêu thích , nên cô đâu hay bà chị Hữu Trân của mình vào phòng . Đến khi tiếng nhạc đột nhiên tắt ngắm , kèm theo giọng điệu khó chịu . Hỷ Trân mới bật đầu ngồi dậy.
- Chị Hai !
- Em làm gì mà mở nhạc lớn vậy ? Chị gọi khan cả cổ , mà chẳng nghe thấy gì cả . Thưởng thức nhạc kiểu em , có ngày bị hàng xóm chửi.
- Em mở nhạc vậy là lớn sao ?
- Như thế nào , em mới gọi là lớn ? Ở phòng khách chị còn nghe rõ mồn một . Cũng may căn phòng của em được lắp đặt bằng cửa kính . Nếu không người đi đường tưởng em đang quậy đó.
Hỷ Trân uể oải :
- Chị nói lớn thì em vặn nhỏ lại.
- Nè ! Còn muốn nghe nữa sao ?
- Ngày nghỉ không đi đâu , nếu em không nghe nhạc để giết thời gian , thì chị bảo em phải làm gì đây ?
- Sao em không ra cửa hàng phụ mẹ ?
Hỷ trân xua tay :
- Bảo em làm gì cũng được , còn việc ra cửa hàng thì miễn bàn đi.
- Tại sao ?
- Chị biết tính em rồi , không có nhiều kiên nhẫn đâu . Bảo em ra cửa hàng với mẹ , chẳng khác nào bảo em đuổi khách . Chị hai ! Hay chị ra cửa hàng đi , việc nhà để em làm cho.
Hữu Trân lắc đầu :
- Em cứ như thế mãi , thì làm sao thành công được . Đừng có việc gì cũng không làm được . Hỷ Trân ! Em phải khắc phục chính mình , mới phù hợp với cuộc sống được.
- ” Giang sơn dễ đổi , bản tính khó dời ” , chị từng nghe câu nói ấy . Em chỉ thiếu kiên nhẫn với những người màu mè . Việc buôn bán em không có hợp.
- Còn những việc thuộc về phái nam thì em hợp chứ gì ?
hỷ Trân cười :
- Chị hiểu em đó.
- Hỷ Trân à ! Có cá tính không phải là không tốt , nhưng dù sao em cũng là phận gái , nên dịu dàng và nữ tính một chút . Với lại , em cũng đã tốt nghiệp đại học và đi làm rồi . Bỏ bớt những trò nghịch ngợm và chọc phá đi . Nếu em cứ mãi con nít , thì chẳng ai yên tâm về em cả.
- Nghịch ngợm một chút , đó là sự trẻ trung và yêu đời mà . Em đâu có quá đáng với ai , cũng đâu có để lại một hậu quả tồi tệ . Chị hai à ! Đừng gò ép em trong một phương cách nào đó , có được không ? Em là Hỷ Trân , em không thể giống một ai khác.
- Tính cách của em luôn làm cho mẹ lo lắng đấy.
- Mọi người đừng quan trọng quá vấn đề nữa . Em lớn khôn rồi và em biết nhận thức việc nào sai , việc nào đúng mà . Em không muốn tạo mình thành pho tượng , cũng không muốn làm một người phụ nữ yếu đuối , thế thôi.
- Em chị giỏi tài lý sự.
- Chẳng những giỏi lý sự mà còn được việc nữa . Nếu em không được việc , thì công ty Thuận Yhành đâu nhận em.
- Chị biết em giỏi rồi . Con gái gì bao nhiêu trường đại học không học , lại thi vào bách khoa , lại còn học ngành xây dựng nữa.
Hữh Trân phán :
- Em không thay đổi được , thì chẳng có con ma nào dám yêu em đâu.
- Vậy là chị lầm rồi . Bướng bỉnh thì bướng bỉnh thật , nhưng em vẫn có trái tim của một người phụ nữ đó.
- Thế à ! Nó có đập sai nhịp lần nào chưa ?
- Chị biết để làm gì . Đó là bí mật của riêng em.
- Bày đặt bí mật nữa . Nhưng rồi chị cũng biết thôi . Hãy chờ đấy !
Hữu Trân quay lưng bỏ đi , Hỷ Trân nói với theo :
- Chị hai !
- Gì ?
- Chị lên phòng em có việc gì , sao chị không nói ?
- Nhắc nhở em đừng để phiền hàng xóm . Nhà chúng ta toàn phụ nữ không hà.
- Chỉ đơn giản thế thôi à ?
- Ừm.
Hỷ Trân buông người xuống nệm :
- Trời ơi ! Vậy em tưởng chuyện gì quan trọng lắm.
Hữu trân liếc em gái , rồi bưốc ra khỏi phòng . Hỷ Trân đâu còn hứng thú để tiếp tục nghe nhạc . Cô bỏ chân xuống giường , đến ngồi vào bàn làm việc của mình . Mớ mẫu phải sửa chửa đầy ắp trên bàn đây , ai nói cô không có việc làm chứ.
Hỷ Trân lục lọi trong mớ tài liệu tham khảo đẻ tìm ra một sáng kiến mới . Nhưng rất tiếc , chẳng có bản phác thảo nào cô thích cả.
Trong lúc đang uể oải , chợt Hỷ Trân chú ý đến bản vẻ được thu nhỏ bởi một cái máy chụp hình . Bên góc phải của tấm ảnh có ghi một hàng chữ khá rõ.
” Nhà kiến trúc tài ba Văn Tuấn Tường ”.
Hỷ Trân lẩm nhẩm :
- Văn Tuấn Tường . . . Hình như cái tên này cô đã có nghe ai đó nhắc đến . Trong trường hợp nào nhỉ ?
Hỷ Trân bỗng sáng mắt :
- Phải rồi ! Ông ta chính là người đã đoạt giải thưởng về mô hình du lịch ở Vịnh Hạ Long do hội khoa học du lịch trao tặng . Còn nữa Văn Tuấn Tường cũng là người đã thắng thầu về công ty du lịch mới ở Nha Trang.
Từ lâu , Hỷ Trân đã ngưỡng mộ tài năng của nhà kiến trúc này . Cô thường sưu tầm các công trình có quy mô của Văn Tuấn Tường để tham khảo.
Cô còn được biết anh đang làm tổng giám đốc của công ty liên doanh Sao Bắc Cực . Hỷ Trân không dám ước mơ mình được làm việc chung với anh , nhưng nếu có thể , cô xin được học hỏi ở anh về tài năng làm cho con người được trân trọng hơn.
Lối vẽ sáng tạo độc đáo của anh , nên mô hình kiến trúc luôn luôn mới mẻ , phù hợp với thời đại công nghiệp hoá.
Hỷ Trân chống cằm say mê nhìn mô hình được nhà nhiếp ảnh chụp lại . Hầu như tất cả các mô hình kiến trúc của Văn Tuấn Tường đều thu hút cô . Từ những mô hình ấy , Hỷ Trân luôn cảm nhận được cả tâm hồn và cuộc sống của Văn Tuấn Tường.
Bên ngoài toát lên vẻ sừng sửng cứng ngắc , nhưng bên trong l
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau,
[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau hay nhất