[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comà cả một sự ấm áp.
Ở Văn Tuấn Tường sẽ có hai con người lạnh lùng và tình cảm , nhưng đâu mới là con người thật ? Điều đó Hỷ Trân không cần quan tâm đến . Cái cô quan tâm chính là tài năng của anh.
Hỷ Trân ngã người ra ghế , cô để hất tâm trí chiêm ngưỡng những nét độc đáo từ mô hình kiến trúc của anh . Cả một không gian yên lặng lại phá vỡ bởi tiếng reo của máy điện thoại trên bàn . Hỷ Trân có vẻ bực bội nhưng cô không nghe cũng không được.
- Alô.
- Hỷ Trân ! Em làm gì mà không nghe điện thoại vậy ?
- Thì bây giờ nghe rồi nè . Chị đi rồi sao tự nhiên gọi điện thoại về vậy ?
- Sao hả ? Cú điện thoại không đúng lúc phải không ? Em lại bận nghe nhạc à ?
- Chị lúc nào cũng ” kê tủ đứng ” cả.
- Đâu bằng em.
- Nè , bà chị ! Gọi điện thoại về có chuyện gì thì nói . Đừng lòng vòng nữa.
- Em lúc nào cũng khó chịu cả . Mẹ dặn trưa nay mang cơm sớm một chút . Còn nữa , chén cá thác lác , mẹ để trong tủ lạnh , hãy mang ra nấu canh chua.
- Biết rồi , còn gì nữa không ?
- Bây giờ là chín giờ , bắt đầu công việc được rồi đó . Đừng ở đó mãi mê mà quên bữa cơm trưa đi . Chị cúp máy đây.
Hỷ Trân dập máy :
- Thiệt bực mình hết sức . Thêm bà chị cũng quá rảnh rang , phá hỏng thời gian của người ta.
Nhìn lại mớ công việc của mình , Hỷ Trân lắc đầu ngán ngẩm . Thế là toi một buổi nữa rồi.
Chưa kịp rời khỏi ghế , thì điện thoại lại tiếp tục reo . Hỷ Trân định mặt nó , nhưng cô nghĩ : ” Lỡ có việc quan trọng của mẹ hay chị hai thì sao ? Với lại để nó reo mãi , cô cũng chẳng làm được việc gì . ”
Hỷ Trân uể oải nhấc ống nghe :
- Alô.
Đầu dây bên kia là một giọng nữ trong trẻo.
- May quá ! Tao gọi mà cứ lo sợ mày không ở nhà.
- Nhà tao không ở , thế tao ở đâu ?
- Ai mà biết được . Thường ngày nghỉ , người ta hay rời khỏi nhà từ sáng sớm.
- Để làm gì ?
- Cái đó , ai mà biết được.
Hỷ Trân nạt :
- Thôi , đủ rồi Thành Thục . Tao đang muốn biết mày gọi cho tao có chuyện gì kìa.
- Cũng chẳng có gì quan trọng cả.
- Con này ! Tao không có rảnh rỗi đâu nha . Có gì thì nói mau , nếu không tao cúp máy đó.
- Ê ! Mày bận thật đó hả ?
- Ừ . Hôm nay tao phải vào bếp . Mày mà còn không nói nhanh , tao không có thời gian nữa đâu.
- Tao thì chẳng có gì để nói , vì một tuần gặp mày đến hai ba lần , còn nhiều hơn cả Hữu Quân nữa.
- Thế . ..
- Là Hữu Quân nhắn thôi . Anh Từ Nam nói mày đã đậu bằng C Anh văn rồi , mà còn đậu cao nữa.
Nhắc đến Từ Nam , đôi mắt của Hỷ Trân bừng sáng . Cô lắp bắp :
- Tao không nghe lầm chứ ?
- Không . Chính anh Từ Nam và Hữu Quân mang tin đó từ trung tâm về . Sao hả , bao giờ khao đây ?
- Khao ?
- Ừ . Không phải mày đã từng tuyên bố câu ấy trước mặt Từ Nam sao ?
- Ừ , thì . ..
- Nè ! Đừng nói với tao chầu ấy chỉ có mày và Từ Nam thôi nha . Như thế thì không kín miệng được đâu đấy.
- Tao . . . Khao thì khao chứ . Mày và Hữu Quân sắp xếp thời gian đi.
- OK.
- Ăn uống thì nhanh nhẹn lắm.
- Của chùa mà không nhanh sao được.
- Hừ !
Thành Thục cao giọng :
- Ê ! Có nhắn gởi gì với Từ Nam không ? Tao làm ” bồ câu đưa thư ” cho.
- Không.
- Vậy thì như thế đi nhé . Sắp xếp thời gian xong , tao báo cho mày.
- Ừm.
- Thôi , không làm phiền mày nữa đâu . Tao cúp máy đây . Chúc một ngày nghỉ vui vẻ !
- Liệu vui nổi không đây ?
Hỷ Trân gác máy , nhưng để chắc ăn hơn , không bị người khác quấy rầy , cô rút luôn sợi dây điện thoại.
- Mẹ , chị hai !
- Đến rồi đó à ?
Hỷ Trân vừa đặt giỏ đựng cà mên cơm lên bàn trong , thì Hữu Trân đến soạn ra ngay.
- Đúng là món canh chua và cá kho chứ ?
- Thì chị dặn sao , em làm vậy mà . nhưng mà . . . vị thì có khác đấy.
- Nấu nhanh như vậy sao ? Sao chị nghi ngờ quá . Có phải em đã ghé tiệm cơm nào mua không ?
Hỷ Trân phật lòng :
- Em đâu vô dụng đến thế . Dù nấu không ngon bằng mẹ , nhưng cũng ăn được mà.
Cô đến ôm cánh tay bà Bích Dung :
- Mẹ à ! Chị hai nói như thế , thì con là một đứa vô tích sự rồi . Vì món ăn mọi người thích và vì bữa cơm này , con đã tạm gác việc thiết kế của con sang một bên . Vậy mà . ..
Hữu Trân chen vào :
- Thôi đủ rồi . Mới làm có một bữa ăn mà bày đặt kể lể . Chứ chị làm ngày này qua ngày nọ , tháng này qua tháng nọ thì sao ?
- Chị khác , em khác làm sao so sánh được . Chị đi dạy thời gian rộng hơn em nhiều.
- Sao chứ ? Làm việc cho công ty cũng chỉ một ngày tám tiếng . Theo như thời gian ấy , buổi trưa em về nhà cũng được mà , chỉ tại em lười biếng thôi.
Hỷ Trân tự ái :
- Nếu chị nói vậy , thì cơm trưa để em về tự làm.
- Cái đó là do em nói đó nha . Mai mốt đừng lên tiếng than thở.
- Trịnh Hỷ Trân này không hai lời đâu.
Bà Bích Dung khoa tay :
- Hai chị em sao vậy ? Nấu bữa cơm thôi mà cũng gây lộn . Như vầy sao mẹ ăn cho vô.
- Chứ mẹ không thấy chị hai quá đáng sao ? Chuyên gia châm chọc người khác.
- Cả hai đứa đều sai , mẹ chẳng thể bênh ai cả . Hữu Trân cũng thật là không phải khi nói em gái mình như vậy . Còn Hỷ Trân , con là phận em , đúng sai gì con không nên cãi tay đôi . Giàu tính tự ái sẽ rước nhiều phiền phức vào mình đấy . Việc cơm nước , mẹ thấy cả hai chị em cùng làm . Buổi trưa Hỷ Trân tranh thủ về phụ chị . Dù sao , ăn cơm nhà vẫn tốt hơn là ăn ở ngoài đường.
Bà Bích Dung nhìn cô con gái út :
- Hỷ Trân ! Con thấy thế nào ?
- Dạ , con xin nghe lời mẹ.
Bà Bích Dung thở ra :
- Hai con là chị em ruột , mà như chó với mèo vậy , làm mẹ không yên tâm về hai đứa tí nào cả.
- Mẹ !
- Lớn hết rồi . Hữu Trân năm nay đã ngoài hai mươi lăm , lại là một giáo viên . Con đã từng dạy học trò con điều hay lẽ phải , thương yêu , kính trên nhường dưới , thế tại sao con không thực hành trong gia đình ? Giả dụ như Hỷ Trân có sai , nhưng nó cũng là em con , con nên chỉ bảo nó , có đâu lại châm chọc mỉa mai.
Hữu Trân cúi đầu :
- Con xin lỗi mẹ.
- Mẹ nói ra không phải để chúng con xin lỗi , mà phải nhận thấy cái sai của mình mà sữa . Ở đây là cửa hàng hoa tươi chứ không phải ở nhà . Hai con cãi nhau như vậy , người đi đường nhìn thấy họ sẽ nghĩ sao đây ? Chị em trong nhà mà còn là con gái nữa , bộ không sợ ế chồng sao ? Còn Hỷ Trân . ..
- Dạ.
- Không phải mẹ la rầy chị hai con là con đúng đau . Mẹ biết con là một đứa con gái bướng bỉnh , nghịch ngợm từ nhỏ , nhưng không vì thế mà con không sữa đổi được . Con gái lớn rồi , phải thùy mị , nết na một chút . Con nên nhớ , bây giờ con đã đi làm , không thể ngng tàng như lúc nhỏ được . Với lại , xã hội ngày nay muôn hình muôn vẻ , con cứ giữ khư khư bên mình bản tính háo thắng và nhiều tự ái là con tự hại con đấy . Sống giữa xã hội phải hoà nhã , không nên tự coi mình là quan trọng dù con có tài giỏi hơn người ta . Con có hiểu không ?
- Dạ , con hiểu.
- Nhìn thấy các con ngoan và có một cuộc sống hạnh phúc , mẹ mãn nguyện lắm rồi . À ! Bao giờ hai đứa mới đưa bạn trai về ra mắt mẹ đây ?
Hỷ Trân tròn mắt :
- Bạn trai ?
- Phải rồi , con gái lớn thì phải có bạn trai chứ . Chẳng lẽ con định ở vậy sao ?
- Con chưa bao giờ nghĩ tới.
Hữu trân lên tiếng :
- Ai chứ Hỷ Trân nhà mình dám lắm à mẹ . Với bản tính như thế , anh chàng nào mà dám để mắt tới.
Bắt gặp ánh mắt của bà Bích Dung , Hữu Trân lẹ tay bụm miệng :
- Mẹ đừng để ý lời con nói.
- Điều mẹ mong ước bây giờ là hai con sớm tìm được phân nữa của mình . Cuộc sống trong nhung lụa mà cô đơn thì không hay đâu . Hai con gái me.
cũng xinh đẹp mà . Nếu tìm không được thì để mẹ giới thiệu cho . Mấy người bạn của mẹ . ..
Hỷ Trân vội vàng xua tay :
- Thôi đi mẹ , chuyện tình cảm đâu phải tìm kiếm là có được đâu . Hãy để tự nhiên mẹ ạ.
Bà Bích Dung quay sang Hữu Trân :
- Còn con ?
- Con . ..
Hỷ Trân tủm tỉm :
- Nhìn mặt đảm bảo chị hai đã có người yêu rồi.
Bà Bích Dung nhướng mày :
- Hỷ trân nói phải không ?
- Dạ . . . Bọn con quen nhau đã gần hai năm rồi , nhưng con chưa dám đưa về giới thiệu với mẹ.
- Tại sao ?
- Con sợ.
- Sợ cái gì ?
- Mẹ không hài lòng.
Bà Bích Dung phì cười :
- Xem con kìa . Con chọn bạn cho con , miễn con thấy thích là được rồi . Cậu ta làm gì ?
- Anh ấy là giáo viên dạy Anh văn.
Hỷ Trân vỗ tay :
- Là giáo viên thì tốt rồi . Xứng với chị lắm đó . Xem ra anh rể tương lai của con là con nhà đàng hoàng , mẹ há.
Bà Bích Dung gục gặc :
- Lúc nào rảnh đưa cậu ấy về nhà chơi , Hữu Trân nhé.
- Dạ.
Hỷ Trân dọn cơm ra bàn :
- Mẹ và chị hai ăn cơm đi . Con ra coi hàng cho.
Hữu Trân với theo :
- Biết bán không đó.
- Chị đừng khi dễ em nha . Nhỏ này cũng đứng bán được mấy lần rồi chứ bộ.
- Giỏi.
- Em ra ngồi là có người mua cho xem.
Hỷ Trân ngồi vào cái ghế được đặt sau quầy hoa tươi . Buổi trưa như thế này , làm gì có người đi mua hoa chứ.
Mà phải nói Hỷ Trân không thích bán hoa tí nào . Thường thường , người ta nói con gái bán hoa là vô duyên . Nhưng không phải hai chị em cô được nuôi khôn lớn nhờ cửa hàng hoa này sao ?
Ba mất sớm , mẹ phải bám trụ vào cửa hàng hoa này . Dậy sớm thức khuya kiếm từng đồng tiền lời để nuôi hai chị em cô ăn học.
Hỷ Trân thương mẹ , cô muốn làm một cái gì đó , để mẹ đỡ cực khổ . Nhưng rất tiếc cô chưa có một công việc làm ổn định thì phải làm sao đây ?
Ngày cô đi làm , chị hai đi dạy , bỏ mẹ một mình ở cửa hàng . . . Cô phải tìm một người phụ mẹ thôi.
Hỷ Trân đứng dậy , cô đi xem lại từng bình hoa . Cửa hàng hoa tươi ” Trân Trân ” của mẹ cô có đến trên dưới hai mươi loài hoa , có cả loài hoa nhập khẩu từ nước ngoài.
Hỷ Trân không yêu hoa như chị cô hay như các cô gái khác , bởi cô thấy nó quá phô trương , nhưng cô có thể đếm tên từng loài hoa.
Ở đây có bách hợp , lưu ly , cẩm chướng , hồng , thược dược , huệ , cúc . . . Mỗi một loài hoa có ý nghĩa khác nhau , và người mua cũng vậy . Tang chế , ngưòi ta thường dùng hoa cúc , huệ hay các loài hoa màu trắng khác . Cẩm chướng dành cho chị em hay những tình bạn đơn thuần . Lưu ly , hoa hồng , lan dành cho những tình bạn đặc biệt khác . ..
Hương thơm của các loài hoa hoà quyện vào nhau . Ở đây , Hỷ Trân thấy có đôi khi thật là ngột ngạt . Bởi vậy cô không thể nhốt mình ở cửa hàng quá hai tiếng đồng hồ , trừ những trường hợp bất đắc dĩ.
Hỷ Trân dừng lại ở bình hoa lưu ly , cô định sửa lại , thì có người đẩy cửa bước vào . Giọng đàn ông trầm trầm vang lên :
- Cô ơi ! Gói giúp giùm tôi hai bó hoa . ..
Dù thật lòng không thích công việc này , nhưng mẹ và chị đang ăn cơm , không thể làm phiền họ . Hỷ Trân sắm sẵn nụ cười chào khách . Cô ngẫng lên , khuôn mặt của người đàn ông làm Hỷ Trân hơi sựng lại , nhưng cô cũng lấy được bình tỉnh ngay.
- Ông hãy chọn hoa đi.
Người đàn ông nhún vai :
- Về việc này , thì tôi chịu . Tôi chưa bao giờ đi mua hoa . Hay cô chọn giúp tôi đi.
Hỷ trân chỉ vào mình :
- Tôi ?
Người đàn ông gật đầu :
- Ừm . Tôi nghĩ cô làm được , bởi vì cô là chủ của cửa hàng hoa này mà.
- Tôi . ..
Trời ơi ! – Hỷ Trân kêu thầm – Cô chưa bao giờ làm cái việc này cả . Phải làm sao đây ? Chẳng lẽ nói với ông ta , cô không biết . Như thế thì . ..
Người đàn ông lên tiếng giục :
- Cô chọn nhanh đi , tôi đang gấp lắm.
Liều thôi chứ sao , nhìn một loạt các bình hoa , Hỷ Trân quay sang người đàn ông :
- Ông tặng hoa cho ai ? Người yêu , chị gái , em gái hay là mẹ ? Để tôi biết đường mà chọn chứ.
- À ! Một bó cho mẹ tôi và một bó cho bạn gái tôi.
Hỷ Trân đưa tay rút nhanh năm cành hoa bách hợp.
- Tôi chọn cái này cho mẹ Ông nhé . Loài hoa này tượng trưng cho hạnh phúc , chắc chắn mẹ Ông sẽ thích.
- Thế à !
- Còn hoa hồng này để tặng cho bạn gái của ông . Nó tượng trưng cho tình yêu đó.
- Được rồi , cô gói nhanh giùm tôi đi ;
- Xin ông chờ chút.
Hỷ trân đang loay hoay tìm giấy hoa , bất ngờ có tín hiệu của điện thoại di động . Cô định mở túi xách mình , thì nghe tiếng của người đàn ông.
- Alô . Minh Tâm hả ? Tuấn Tường đây.
” Tuấn Tường ” cái tên làm Hỷ Trân hơi giật mình . Cô tò mò len lén nhìn người đàn ông trước mặt . Chẳng lẽ ông ta là Văn Tuấn Tường , tổng giám đốc công ty kiến trúc Sao Bắc Cực.
Tướng tá này vẻ bề ngoài đẹp trai phong độ , rất lịch lãm . . . cũng có thể lắm chứ . Chỉ hơi tiếc Hỷ Trân chưa bao giờ biết được khuôn mặt thật của Tuấn Tường cả.
Ông ta nổi tiếng , nhưng ông ta luôn giấu mình . Ông ta vô cùng cẩn trọng . Từ trước tới giờ , chưa một nhà báo nào viết về chuyện bên lề của ông ta.
Văn Tuấn Tường là một con người luôn gợi cho người ta óc tò mò , trong đó có cả Hỷ Trân.
Nghe xong cuộc điện thoại , người đàn ông quay lại :
- Xong chưa cô ?
- À ! Xong rồi.
Hỷ Trân giơ bó hoa lên . Người đàn ông gật gù :
- Tôi không biết thưởng thức hoa , nhưng tôi có thể nhận xét : Hoa ở tiệm cô rất đẹp và cô gói cũng đẹp.
- Tôi có thể coi đây là mộ lời khen tặng không ?
- Cái đó tùy cô.
- Vậy thì xin cám ơn ông , nhưng mẹ tôi , bà chị tôi gói còn đẹp hơn nữa.
- Ồ !
- Ông cho tôi xin tiền hoa và tiền công gói đi.
- Bao nhiêu vậy ?
- Tất cả là ba trăm bảy mươi lăm ngàn.
Người đàn ông không nói gì , lẳng lặng lấy ra bảy tờ năm mươi ngàn đưa cho Hỷ Trân.
- Tiền đây . Nhưng tôi nhờ cô một việc , được không ?
- Ông nói đi.
- Bây giờ tôi rất gấp , không thể mang bó hoa về nhà cho mẹ tôi được . Cô mang giúp tôi về cho mẹ tôi nhé.
Không kịp để cho Hỷ Trân phản ứng gì , người đàn ông đặt tấm danh thiếp vào tay cô :
- Đây là danh thiếp và địa chỉ nhà của tôi . Cô hãy giúp tôi nhé !
Người đàn ông cầm lấy bó hồng , hấp tấp bước ra ngoài . Hỷ Trân nói với theo :
- Nè ! Ông đã đưa dư tiền.
Người đàn ông không quay lại nói :
- Đó là tiền hoa hồng dành cho cô.
- Hừ ! Xem người yêu quan trọng hơn cả mẹ mình . Thật là . ..
Vừa lúc Hữu Trân ra tới :
- Em đang lầm bầm gì đó ?
- Có một người khách mua hoa , nhưng ông ta lại nhờ em mang đến nhà.
- Chiều lòng khách đi , tại người ta có công việc mà.
Hỷ Trân tức tối :
- Công việc gì chứ ? Ông ta sợ trễ giờ hẹn với bạn gái thôi.
- Sao em biết ?
- Ông ta mua hai bó hoa . Một tặng mẹ , một tặng bạn gái . Cuối cùng , ông ta cầm bó hoa tặng cho bạn gái đi , không hẹn là còn gì nữa ?
- Cho dù là ông ta hẹn đi nữa , cũng đâu liên quan gì đến chúng ta , tại sao em phải bực mình ?
- Nếu người đàn ông em yêu mà như vậy , thì em chia tay anh ta ngay.
Hữu Trân nướng mày :
- Em có người yêu rồi à ?
- Không , không . . . Em chỉ thí dụ thôi.
- Thời đại ngày nay , với đàn ông , người phụ nữ mình yêu là quan trọng đó em.
- Em không chấp nhận cách nghĩ đó . Quan trọng thì quan trọng , nhưng người sinh thnhph ra mình thì quan trọng hơn.
- Thôi được , mỗi người có một cách nghĩ khác nhau . Chị không tranh cãi với em nữa . Em có địa chỉ không ? Hãy mang hoa tới cho người ta đi.
- Đây nè !
Hỷ Trân đưa tấm danh thiếp cho chị.
- Văn Tuấn Tường . ..
Nghe đến đây , Hỷ Trân liền giât lấy . hữu Trân ngạc nhiên :
- Em làm gì vậy ?
- Văn Tuấn Tường , chị có nghe cái tên này chứ ?
- Có thì sao , còn không có thì sao ?
- Ông ta là tổng giám đốc công ty Sao Bắc Cực và cũng là một nhà kiến trúc tài ba . Em rất ngưỡng mộ Ông ta.
Hữu Trân vỗ tay :
- Chết em rồi ! Em đã yêu thầm Tuấn Tường.
- Chị điên quá đi . Yêu và ngưỡng mộ là hai chuyện khác nhau . Tuấn Tường luôn tài giỏi trong việc tạo ra một mô hình kiến trúc tuyệt vời . Em chỉ muốn được làm việc chung và học hỏi ở ông ta thôi.
- Thế ư ?
- Chứ chị nghĩ chuyện gì ?
- Em thật sự ngưỡng mộ Ông ta như vạy , thì bây giờ có cơ hội rồi đó.
Hỷ Trân nhăn mặt.
- Chị muốn sao nữa đây ?
- Hãy mang bó hoa này đến nhà cho mẹ Ông ta , thì . ..
Hỷ trân ngăn lại :
- Em biết chị muốn nói gì rồi . Nhưng chị nên nhớ , em không phải là loại người tìm những cơ hội như thế đâu.
Cô giật lấy tấm thiệp trên tay Hữu Trân , rồi quảy giỏ cầm theo bó hoa ra ngoài . Thật ra cô cũng muốn đi để biết gia thế của Văn Tuấn Tường như thế nào.
Hôm nay , biết thêm được một điều , cô cũng có hơi thất vọng đấy
Nhìn đồng hồ đeo tay một lần nữa , Hỷ Trân bương bả đi thật nhanh.
Hôm nay thật là tệ ! Cô ngủ quên mà người nhà không ai đánh thức cô , để cô phải đi làm trễ.
Tất cả cũng tại bà chị nói nhiều của cô , cứ lải nhải bên tai hết chuyện này tới chuyện nọ , rồi chuyện trên trời dưới đất . Dù buồn ngủ , cô cũng cố gắng để nghe nếu không lại bị giật vai.
Nhưng đến lúc bà chị hai ngon giấc , thì cô lại không ngủ được tại vì đã qua cơn buồn ngủ , rồi phải dỗ giấc đến gần sáng mới ngủ được , cuối cùng lại thức trễ.
Phen này , một nhân viên có khả năng như cô cũng bị giám đốc chửi , vì sáng nay có người đại diện của một công ty khác đến xem bản vẽ.
Hỷ Tran cắm đầu chạy , hy vọng còn kịp . Nhưng lại xui xho cô , trong lúc chạy , cô lại va phải một người đi ngược chiều . . . té lăn cù.
Giấy tờ , bản vẽ trên tay cô đều rơi xuống hè . Nhưng cũng may , đây là hành lang công ty , nếu không thì . ..
Quê quá , Hỷ Trân lồm cồm bò đạy , trừng mắt :
- Đi sao không chịu nhìn đường ? Con mắt . ..
Hỷ Trân vội vàng bụm miệng . Người cô va phải là Văn Tuấn Tường . Sao lại là ông ta ? Ông ấy đến đây làm gì ?
Trong lúc Hỷ Trân còn đang tìm kiếm câu trả lời , thì người đàn ông có cái tên Văn Tuấn Tường cúi xuống nhặt mớ giấy tờ cho cô . Và anh ta đã vô tình nhìn thấy những nét vẽ trong một cuộn giấy tròn.
Tuấn Tường từ từ mở ra , đôi mày anh nhíu lại , rồi đôi mắt bừng sáng.
Tuấn Tường quay sang Hỷ Trân , trong lúc cô vẫn còn ngơ ngác
- Hỷ Trân ? Cái này của cô phải không ?
Hỷ Trân gật bừa :
- Ừ , phải đó . Nó trên tay là của tôi . Mà ông hỏi chi vậy ?
Không trả lời câu hỏi của Hỷ Trân , Tuấn Tường gục gặc :
- Cô vẽ khá lắm.
Hỷ Trân giật nhanh cuộn giấy :
- Tôi không mượn ông khen.
- Từ trước tới giờ tôi ít khen ai.
- Ý ông muốn nói , hôm nay được ông khen , tôi nên hãnh diện chứ gì ?
Tuấn Tường xoa cằm :
- Không phải sao ?
- Vậy tôi cảm ơn ông rồi , ông Văn Tuấn Tường.
- Cô biết tên tôi à ?
- Những người có chung một ý tưởng lớn thì họ mới quan tâm và biết . Còn tôi , là một nhân viên quèn thì làm sao có được cái hân hạnh đó . Hôm qua , tôi vô tình biết được cái tên Văn Tuấn Tường , tổng giám đópc công ty Sao Bắc Cực trên một tấm danh thiếp mà ông đã để lại tiệm bán hoa tươi thôi.
Hỷ Trân mỉa mai :
- Nhờ thế , tôi mới biết được . . . Văn Tuấn Tường , con người nổi tiếng có hiếu với mẹ mình như thế nào.
Tuấn Tường nhíu mày :
- Hôm qua ?
- Ông nhiều việc và bận rộn quá , không nhớ cũng phải thôi . Một con người sớm thành công cũng có mặt trái của nó , phải không ông Văn Tuấn Tường ?
- Nghe cô nói , hình như cô đang mỉa mai tôi thì phải . Nhưng thú thật , tôi không quan tâm người khác nói gì đâu . Những việc tôi làm luôn là những việc đúng.
Hỷ Trân cười :
- Thì tôi có nói gì đâu . Mà nè ! Tôi chưa hỏi ông , tại sao ông biết tên tôi ?
- Chữ ký trên bản vẽ kia đã tố cáo cô . Có muốn giấu cũng không được.
Tu
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 2 - [Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau,
Trang 2 - [Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau hay nhất