watch sexy videos at nza-vids!
HomeTiểu Thuyết


[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời l Truyentieuthuyet4u.sextgem.com
• Home > Truyện Tiểu Thuyết >

[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời mới


[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời hay nhất

[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời


Bạn đang đọc [Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời tại wapsite http://truyentieuthuyet4u.sextgem.com

Tác giả: T.T. Đỗ Hà
Thể loại: Tiểu thuyết
“Nhưng còn cô, Diễm thât sự lo sợ và hoang mang, chưa bao giờ cô rời xa mẹ, rời xa mái ấm gia đình một ngàynào cả mà bây giờ, chỉ có một mình cô với một người xa lạ kế bên cạnh và cả mộtkhung trời xa lạ mờ mịt trước mắt mà cô không thể nào biết được những gì đang chờ đón mình. Nếu nói rằng xa lạ thì cũng không đúng, vì Hùng là con của vú Năm, người chăm sóc cho cô từ lúc bé tí. Diễm mồ côi cha từ rất nhỏ, khi đó cô mới có 3 tháng tuổi. Cô sống với Ngoại, Mẹ và vú Năm trong một căn nhà có vườn thật rộng lớn ở Tân Ba, Biên Hòa. Cô đã có một tuổi thơ thật êm đềm, mặc dù thiếu thốn tình thương của cha nhưng bù lại, bà Ngoại, mẹ cô và vú Năm đã rẩt là thương yêu và cưng chìu cô. Vú Năm đã ở với gia đình cô từ lúc nào cô cũng không biết nữa, chỉ biết là từ lúc có trí khôn,vú Năm như là một người mẹ thứ hai của cô rồi. Sau biến cố 30 tháng 4, khi côđược 5 tuổi, bỗng nhiên vú Năm vắng nhà cả hơn tháng trời, cô cứ khóc lóc với Ngoại và Mẹ để đòi cho được vú Năm thì một buổi chiều, vú Năm về nhà. Cô đã hét to lên vì mừng rỡ, định chạy đến bắt đền vú vì vú đi lâu quá, nhưng ngừng lại đột ngột vì sau lưng vú là một anh con trai lạ mặt, cao lỏng khỏng, tóc vàng hoe. Vú dịu dàng nói với cô: − Cưng ngoan nào, Năm có nhiều quà cho con đây. Nhưng đợi Năm vào thưa chuyện với Ngoại và Mẹ trước đã nha. “


CHƯƠNG 1 -
Khi chiếc máy bay Air Việt Nam cất mình lên khỏi phi đạo Tân Sơn Nhất thì cũng là lúc Diễm ôm mặt khóc ngất. Thế là hết, cô đã rời khỏi Việt Nam, lìa xa vòng tay yêu thương đùm bọc của mẹ từ 19 năm nay. Có thể với tất cả mọi người trên chuyến bay này, ai cũng có một tâm trạng vui mừng vì một cuộc đời mới sẽ mở ra trước mặt họ: đây là chuyến máy bay đưa những người con lai Mỹ và gia đình của họ sang Philippines – chặng dừng chân trước khi vào đất Mỹ. Nhưng còn cô, Diễm thât sự lo sợ và hoang mang, chưa bao giờ cô rời xa mẹ, rời xa mái ấm gia đình một ngày nào cả mà bây giờ, chỉ có một mình cô với một người xa lạ kế bên cạnh và cả một khung trời xa lạ mờ mịt trước mắt mà cô không thể nào biết được những gì đang chờ đón mình.
Nếu nói rằng xa lạ thì cũng không đúng, vì Hùng là con của vú Năm, người chăm sóc cho cô từ lúc bé tí. Diễm mồ côi cha từ rất nhỏ, khi đó cô mới có 3 tháng tuổi. Cô sống với Ngoại, Mẹ và vú Năm trong một căn nhà có vườn thật rộng lớn ở Tân Ba, Biên Hòa. Cô đã có một tuổi thơ thật êm đềm, mặc dù thiếu thốn tình thương của cha nhưng bù lại, bà Ngoại, mẹ cô và vú Năm đã rẩt là thương yêu và cưng chìu cô. Vú Năm đã ở với gia đình cô từ lúc nào cô cũng không biết nữa, chỉ biết là từ lúc có trí khôn, vú Năm như là một người mẹ thứ hai của cô rồi. Sau biến cố 30 tháng 4, khi cô được 5 tuổi, bỗng nhiên vú Năm vắng nhà cả hơn tháng trời, cô cứ khóc lóc với Ngoại và Mẹ để đòi cho được vú Năm thì một buổi chiều, vú Năm về nhà. Cô đã hét to lên vì mừng rỡ, định chạy đến bắt đền vú vì vú đi lâu quá, nhưng ngừng lại đột ngột vì sau lưng vú là một anh con trai lạ mặt, cao lỏng khỏng, tóc vàng hoe. Vú dịu dàng nói với cô:
− Cưng ngoan nào, Năm có nhiều quà cho con đây. Nhưng đợi Năm vào thưa chuyện với Ngoại và Mẹ trước đã nha.
Tò mò, cô theo vú Năm vào nhà. Và bây giờ cô nhận thấy cả vú Năm và anh con trai kia đều chít một vành khăn trắng ngang đầu. Vú lên tiếng thưa Ngoại rồi nói:
− Thưa dì Tư, con đã lo xong việc xây mộ cho mạ con rồi. Và con cũng phải dẫn thằng Hùng vô đây với con. Ở quê bây giờ mấy ông cán bộ làm găng lắm, cứ bảo nó là tàn dư của Mỹ Ngụy nên con không thể để nó ở ngoài đó được mà cũng không còn ai để nó nương tựa. Con xin dì Tư cho nó sống ở đây với con.
Cô nghe Ngoại cô thở dài rồi ừ một tiếng:
− Thì mầy cứ để nó sống ở đây. Nhà thì cũng vắng người mà thời buổi này thì… Tội nghiệp cho thằng nhỏ.
Im lặng một lúc, bà nói tiếp.
− Mà con cũng cần có một chỗ để thờ cúng cho cha mẹ con nữa chứ. Thôi ngày mai mầy kêu ông Sáu Bản đến dựng cho mẹ con mầy cái nhà đằng sau kế cây bưởi thanh làm chỗ cho mẹ con mầy ở với nhau. Sẵn tao còn bộ cột định cất cái chái đó, bây giờ không cần dùng nữa, con cứ lấy mà dựng nhà đi.
Vú Năm nghẹn ngào nói:
− Ơn của dì Tư và chị Thanh đùm bọc con từ bấy lâu nay, bây giờ lại cho phép thằng Hùng ở với con nữa, con ơn dì không hết thì làm sao dám lấy cột của dì cất nhà nữa. Mạ con con ở dưới nhà ngang như trước cũng được rồi dì ơi!
− Bậy nà! Tao đã nói mầy cũng cần có chỗ thờ cha mẹ mầy chứ. Ở nhà tao, làm sao mà mầy thờ được? Mầy định để cho cha mẹ mầy nhang tàn khói lạnh hay sao chứ? Thôi lo xuống nhà sau sắp xếp chỗ ngủ tạm cho thằng nhỏ rồi nấu cơm đi con. Cả tháng nay mẹ con Diễm nấu tao ăn hổng được chút nào hết. Tao trông mầy vô còn hơn là con Diễm nó trông mầy nữa đó.
Rồi một gian nhà tranh nho nhỏ được cất lên,vú Năm và Hùng dọn ra ở ngoài đó, Hùng trở thành một thành viên trong gia đình của cô ở tuổi 11. Vài năm sau đó, Hùng trở thành người phụ việc cho mẹ Diễm, anh thay mẹ cô trông coi công việc ruộng vườn ở nhà cô, mối lái với các bạn hàng cho việc bán bưởi, bán tiêu. Và giúp mẹ Diễm trong việc đi lấy hàng ở Sài Gòn khi mẹ Diễm mở một sạp bán vải ở chợ Biên Hòa.
Sau này qua lời kể của bà Ngoại, cô mới biết được là vú Năm mang thai anh Hùng trong thời gian vú đi làm bồi phòng cho căn cứ Mỹ ở đâu ngoài Đà Nẵng để có tiền lo thuốc thang cho cha đang bịnh nặng. Sau khi sanh xong vì chịu không nổi những lời dè bỉu của bà con làng xóm, vú gửi Hùng lại cho mẹ vú rồi vào Sài Gòn ở đợ cho người ta. Đến khi mẹ Diễm tình cờ gặp vú đang bơ vơ khi bị người chủ đuổi ra khỏi nhà, lại còn bị móc túi sạch hết tiền bạc thì mẹ cô đem vú về vì đang cần người chăm sóc cho cô.
Cuộc sống của Diễm cứ êm đềm và hiền hòa như dòng sông Đồng Nai chảy sau nhà cô vậy. Cô cứ hồn nhiên sống với tình yêu thương của mọi người, hồn nhiên lớn lên, không hề biết đến những nổi khổ của cuộc đời. Cô chỉ biết đi học, học thật chăm thật giỏi cho mẹ cô vui lòng. Sách vở, bạn bè, trường học, gia đình là cả thế giới của cô và cô sống rất hạnh phúc trong thế giới đó.
Nhưng rồi, những nỗi buồn và mất mát cũng đến với cô trong tuổi mới lớn. Khi phong trào ODP dành cho những người con lai Mỹ bắt đầu mở ra, mẹ cô đã khuyến khích vú Năm nộp hồ sơ, vú Năm không muốn đi nhưng khi nghe mẹ cô nói vì tương lai của Hùng thì vú chấp nhận ra đi. Hùng học cũng rất giỏi nhưng tốt nghiệp lớp 12 xong thì anh đành ở nhà vì chế độ mới không có ưu tiên cho tàn dư của Mỹ Ngụy. Tính của Hùng đã trầm lặng thì anh càng trầm lặng hơn, ngoài những lúc vì công việc, cô mới thấy anh bước lên nhà trên còn thì cô hoàn toàn không thấy anh đâu cả. Nhưng khi hồ sơ đang tiến hành tốt đẹp thì căn bệnh ung thư của vú cũng phát hiện đến giai đoạn cuối. Vú qua đời chỉ sau đó khoảng 2 tháng. Sau đám tang của vú, khi Diễm còn đang rất đau buồn vì mất vú, mẹ của Diễm lại chính thức nhận lời bước thêm bước nữa sau hơn 18 năm ở vậy nuôi con thờ chồng. Diễm đã khóc hết nước mắt vì cô cảm thấy tình thương của mẹ với mình bây giờ đã bị chia xẻ, và cô không bao giờ có thể chấp nhận một người ba mới. Cô càng trở nên buồn bã hơn, ngoài giờ đi học ra cô thu mình suốt ngày trong phòng, ôm tấm hình của vú để trò chuyện, thủ thỉ với vú…và âm thầm chống đối lại với mẹ và dượng.
Rồi cũng đến lúc Diễm làm hồ sơ thi Đại Học, lần này đến phiên cô bị chủ tịch xã phê là cô không đủ điều kiện dự thi Đại Học vì cha ruột của cô là một quân nhân chế độ cũ, thêm nữa, ba dượng lại cũng là một sĩ quan đi học tập cải tạo về. Mọi con đường đều đóng lại trước mặt cô. Chính vào lúc này, Hùng đề nghị với mẹ Diễm bổ túc hồ sơ cho cô xuất cảnh với anh trên danh nghĩa Diễm là vợ của Hùng. Anh nói đây là dịp để anh trả ơn sự cưu mang của gia đình Diễm vì hiện giờ Diễm chỉ có ra nước ngoài mới có cơ hội để học lên như cô mơ ước. Sau khi suy nghĩ, mẹ Diễm nhận lời. Và Diễm trong một lúc hoang mang và buồn chán cũng đồng ý ra đi với anh. Mọi việc sau đó diễn ra rất nhanh chóng, cả hai lên xã ký hôn thú, rồi vài tháng sau xuống Sài Gòn đi phỏng vấn với phái đoàn Mỹ, đi khám sức khỏe, chích ngừa… Cô chỉ làm theo những gì yêu cầu như một cái máy mà không hề để ý xem mẹ cô và Hùng quay tròn tất bật sửa soạn như thế nào.
Ngày ra đi rồi cũng đến, mãi đến lúc này Diễm như sực tỉnh ra, cô chợt nhận ra là cô phải xa ngoại và mẹ cô không biết đến khi nào gặp lại. Cô đã ôm ngoại khóc như mưa vào buổi sáng sớm ngày ra đi mà không nỡ rời bà. Nước mắt cứ thế mà tuôn trên đường vào phi trường, vào phòng cách ly và ra phi đạo. Cô đã đứng sững lại khi nghe tiếng mẹ gọi trên tầng thượng của sân bay, quay ngoắt người định chạy trở vào với mẹ. Nhưng Hùng đã kịp nắm cô lại và gần như kéo nhấc cô lên vào máy bay…

CHƯƠNG 2 -
Máy bay hạ cánh xuống phi trường Manila vào khoảng 4 giờ chiều. Cả đoàn người ngơ ngác đi theo người hướng dẫn ra cửa chờ xe bus đưa về trại Transit ở Manila. Diễm lúc này đã lả cả người đi vì khóc và mệt. Cô như một cái xác không hồn lê bước theo mọi người…Đến trại Transit khi trời đã tối mịt, cô thật sự hoảng hốt khi không thấy Hùng đâu. Trời ơi, lúc này mà lạc luôn cả người quen duy nhất thì chắc cô chết mất. Cô run run cất tiếng gọi anh Hùng ơi anh Hùng mà không có ai trả lời cô cả. Sợ quá, cô ngồi bệt xuống đất cho đến khi nghe tiếng Hùng hỏi:
− Diễm, em làm gì ở đây mà không đi theo mọi người vào nhà để sắp xếp chỗ ngủ?
Mừng quýnh lên, Diễm bật dậy níu lấy Hùng, nước mắt lại bắt đầu trào ra:
− Anh đi đâu mà Cưng tưởng bị lạc mất anh rồi vậy?
Vì xúc động quá, Diễm không để ý là cô đã dùng từ cưng để xưng hô với anh mà cô chỉ dùng nó với vú Năm mà thôi.
− Anh phải đi cất hành lý của mình vào nhà kho chứ. Họ bắt mọi người phải cất hết hành lý vào một nhà khóa lại đề phòng bị mất cắp. Nghe họ bảo ở trại này cũng không được an ninh lắm vì vừa là trại Transit, vừa có những người đi vượt biên phải ở lại đây mà không được đi đâu hết nên phải cẩn thận nha Diễm. Bây giờ theo anh vào nhà tìm chỗ ngủ, sau đó tắm rửa rồi đi ăn cơm, họ phát cho anh phiếu ăn đây nè.
Mấy câu nói của Hùng làm Diễm càng sợ hơn. Cô đi theo anh vào dãy nhà dài. Mọi người đã chiếm hết các chỗ gần cửa rồi. Cả hai đi xuống đến gần cuối mới tìm được một chỗ trống. Chỉ là một cái vạt giường khoảng 3m chiều ngang và 3m chiều dài có hai tấm vách hai bên để ngăn với phần vạt giường bên kia. Những người Việt Nam ở trong trại bắt đầu đem chiếu, mền, xô đến để cho những người mới tới mướn qua đêm. Hùng bảo Diễm lấy đồ đi tắm. Anh cẩn thận bảo Diễm đi chung với hai cô gái ở gia đình bên cạnh cho an toàn.
Ba cô gái mò mẫm bước đi trong bóng tối. Nhà vệ sinh nằm ở một vùng thật tối mà chỉ có một cái bóng đèn vàng nhỏ. Cũng không có một cái gì để có thể múc nước nếu không có những cái xô mướn được. May mắn làm sao, gia đình của hai cô gái này lại chuẩn bị trước, họ đem cả xô nhôm từ bên Việt Nam qua nên Diễm cũng được họ cho mượn để múc nước. Nhà tắm tối quá nên ba cô gái tắm vội vàng rồi dắt díu nhau về phòng.
Trong phòng bây giờ ồn ào không thể tưởng tượng được, người trong trại đến làm quen, tìm người đồng hương; người mới đến hỏi thăm tin tức qua lại. Hùng cũng đã ngoại giao, đổi được ít tiền và mướn một chiếc chiếu trải ra cho Diễm nằm. Mãi đến lúc này, cô mới sực nhớ ra mẹ cô đã khâu vào lai áo của cô mấy tờ tiền dollar và dặn cô phải giữ cẩn thận.
Diễm ngồi bó gối trên giường chờ Hùng đi tắm về, Hùng nhờ gia đình kế bên trông chừng dùm đồ đạc rồi dắt Diễm đến nhà ăn. Một nhóm người đang đứng nói chuyện trước dãy nhà ngủ. Hùng lên tiếng hỏi thăm đường đến nhà ăn. Một anh chàng trong nhóm sốt sắng chỉ đường và nói thêm một câu: Đồ ăn ngon lắm, ráng mà ăn nghe!. Nhà ăn đèn sáng choang thật khác xa với dãy nhà ngủ và nhà vệ sinh. Hùng lấy cho Diễm một cái khay và đi đến chỗ anh chàng Phi đang mặc áo choàng trắng, đội mũ nhà bếp trông thật oách. Diễm tròn mắt nhìn anh ta lấy cơm bằng một cái muỗng lớn, xong trút đánh bẹp vào khay, thêm một chút đồ ăn hình như là trứng xào, rồi một chút nước gì lỏng bỏng nữa. Anh ta ra dấu chỉ Diễm đi tới chỗ lấy muỗng nĩa. Ngồi xuống bàn, Diễm múc một chút cơm cho vào miệng nhưng phải vội vàng nhả ra ngay. Cơm vừa sống, vừa nhão, cứ lợn cợn trong miệng, cô không thể nào nuốt được. Bây giờ cô mới hiểu là anh chàng kia đã tiếu lâm như thế nào khi nói đồ ăn ngon lắm. Thật đúng là không thể ăn được với những thứ như thế này. Thảo nào mà một vài gia đình, có lẽ đã được người quen thông tin cho biết trước nên đã đem theo nào là bánh mì, nào là bánh tét… để ăn cho qua đêm ở Transit.
Trở về chỗ nằm, cô thấy nhớ ngoại và mẹ hơn bao giờ hết. Ngày hôm qua cô còn ở nhà của mình bao nhiêu là ấm êm hạnh phúc, vậy mà giờ đây cô đang ở một chỗ thật xa lạ, bụng thì đói, người thì đau như dần, rất mệt mỏi nhưng không thể nào ngủ được với bao lo âu sợ hãi. Nghe những người xung quanh hỏi thăm và tiếng Hùng đáp nhỏ: Dạ chỉ có hai vợ chồng cháu đi với nhau thôi , cô càng sợ hơn nữa. Mặc dù mẹ cô đã nói hai đứa chỉ là vợ chồng giả và mẹ cô đã tin tưởng để cho cô đi chung với anh, Diễm cũng hiểu là trước mặt mọi người, anh và cô phải đóng kịch như hai vợ chồng thật. Thêm vào đó, ở giường trước mặt, một người từ trong trại Bataan ra chờ sáng mai lên đường bay qua Mỹ đang kể oang oang cho những người mới tới về các sinh hoạt trong trại và nói thêm rằng những người đi diện ODP hay muốn vào ở từ vùng một đến vùng 4 nên một nhà có thể đến mấy gia đình chia nhau ở. Nếu anh và cô bị xếp vào những vùng này thì chắc là anh và cô phải ngủ chung với nhau như hai vợ chồng mà chuyện này thì cô không thể nào làm được. Hùng nói nhỏ với cô:
− Cưng nằm xuống nghỉ cho đỡ mệt để sáng mai còn phải đi cả ngày nữa. Anh qua bên kia nói chuyện và hỏi thăm một chút. Đừng có lo nghĩ gì hết.
Diễm nằm xuống, nước mắt cô lại lặng lẽ chảy ra. Cô than thầm trong bụng Mẹ ơi! Con không biết là mẹ thương con, cho con đi vì tương lai của con hay là vì mẹ đã hết thương con rồi nên đẩy con đi như thế này.

CHƯƠNG 3 -
Diễm giật mình tỉnh dậy khi có bàn tay ai đang lay nhẹ vai mình. Cô mở mắt và nghe Hùng nói:
− Dậy đi Diễm. Cưng theo hai chị đi rửa mặt cho tỉnh táo và thay đồ. Đúng 5 giờ sáng là mình phải lên xe vào trại đó. Cưng rửa mặt xong rồi mình đi ăn sáng. Từ hôm qua đến giờ Cưng có gì trong bụng đâu.
Hai cô gái đang đứng chờ Diễm bấm nhau cười khúc khích. Diễm hơi ngượng nên vội vàng ngồi dậy lấy đồ đạc đi theo họ.
Một cô lên tiếng trêu chọc:
− Chà! Ông xã ngọt ngào quá đi, một điều cưng hai điều cưng, chăm chút cho vợ từng chút một vậy mà vẫn khóc đến sưng mắt là sao vậy?
Cô còn lại cũng nói:
− Thương thì thương, chứ hai vợ chồng đi bỏ lại cả hai bên gia đình thì Diễm nhớ cha mẹ khóc cũng phải vậy thôi mà.
Diễm ngượng nghịu dạ nhỏ mà không trả lời gì cả. Cũng không biết Hùng đổi cách xưng hô từ lúc nào. Khi còn ở nhà, có chuyện muốn nói với Diễm, Hùng cứ xưng là cô Diễm và tôi, mà hai người cũng rất ít nói chuyện với nhau mặc dù Diễm thân với vú Năm là vậy. Mà lại còn bắt chước vú Năm gọi Diễm là Cưng nữa chứ. Làm cho hai cô gái này hiểu lầm.
Rửa mặt thay đồ xong, Diễm theo Hùng đi ra một trong những cái quán cóc của những người Việt Nam ở trại Transit bày ra bán. Mọi người cũng đã tề tựu ở đây rất đông để uống cà phê và ăn sáng thay vì lên nhà ăn như tối hôm qua vì không ai có thể nuốt nổi những thứ đó. Hùng gọi cho Diễm một tô mì gói và một ly sữa nóng. Nhưng cô chỉ ăn được một chút và ráng uống hết ly sữa khi Hùng nài nỉ vì sợ cô không có sức đi cả ngày. Sau đó anh rời cô để cùng các thanh niên khác lấy hành lý ra và chất vào xe như ngày hôm qua.
Đoàn xe rời trại Transit từ lúc trời vừa sáng. Trên đường đi, Diễm thấy rất nhiều xe thật là ngộ. Nhìn phía sau thì có hai hàng ghế cho khách ngồi như xe lam ở bên Việt Nam, nhưng đầu xe thì lại giống xe hơi chở khách mà lại còn trang trí, sơn phết rất là sặc sỡ. Lúc còn ở trong thành phố, đoàn xe bus chạy chậm. Nhưng đến khi vào khu rừng núi rồi thì cả đoàn xe mở hết tốc độ, chạy thật nhanh mà lại còn nhiều cua quẹo làm mọi người trong xe cứ bị nghiêng hết bên này đến bên kia. Diễm phải lấy hết sức kềm cứng đôi tay lên thành ghế trước mặt mới không bị bắn qua hàng ghế bên kia. Rồi vì xe bị dằn xóc quá, cô bắt đầu bị say xe, ói đến lả cả người. Mọi người xung quanh hầu như ai cũng bị như vậy cả, sàn xe đầy những vũng nước dơ. Hùng phải ôm cô lại để cô không bị xô theo chiều khi xe quẹo cua. Không còn gì trong bụng cả nhưng Diễm không thể nào ngưng cơn say xe được. Cô không còn sức để tự ngồi một mình mà đành phải để cho Hùng ôm chặt, mặc kệ cả những vệt dơ Diễm ói cả vào người anh. Thật đúng là một chuyến xe bão táp mà cô chưa bao giờ trải qua.
Xe vào đến trại Bataan vào khoảng một giờ trưa. Hùng phải dìu Diễm vào trong nhà tập trung sau đó mới đi lấy hành lý và xếp hàng để được bấm vào nhà ở. Diễm quá mệt nên không còn thiết gì đến nhà ở đâu nữa, cô ngồi dựa vào tường và nhắm mắt lại, để mặc mọi thứ cho Hùng lo liệu. Tuy nhiên cô cũng còn sức để mà ngạc nhiên khi thấy Hùng quá xốc vác và năng động. Ở nhà cô chưa từng thấy anh như vậy cả. Có lẽ tại vì cô ít quan tâm đến anh và cũng vì tính của anh nghiêm nghị quá nên cô không dám gần.
Mãi đến khi Hùng đã đem chất hết hành lý lên xe và gọi cô đứng lên thì cô mới nhận thấy là anh đã làm xong hết rồi.
Trên đường đi, Hùng tranh thủ nói với cô:
− Anh bấm về vùng 10. Tối qua nói chuyện với anh từ trong trại ra, anh ta nói số nhà này anh ta đã ở trước khi đi. Khi anh đi thì không có ai ở nữa. Vậy là hai anh em mình có thể ở mà không phải ở chung với gia đình nào khác. Anh ta cũng nói thêm là vùng này phần đông là những người O-đi-ghe nên họ sống với nhau rất có tình người hơn là những vùng đông người ODP , xảy ra đánh lộn, gây lộn hoài. Mà hoàn cảnh của mình thì ít ai soi mói càng tốt. Cưng đừng có sợ gì hết. Mạ anh đã thương Cưng như con thì Cưng cũng là em gái của anh mà. Anh cũng biết là Cưng coi anh như anh hai nên mới xưng là Cưng với anh như tối hôm qua. Hai anh em mình sẽ đùm bọc với nhau mà sống nghe.
Diễm nghe Hùng nói như vậy thì cô tin anh ngay. Cô ngước nhìn anh mà nở một nụ cười tin tưởng. Hùng nghe tim mình nhói lên một cái. Anh biết anh vừa nói những lời không thật lòng mình, nhưng mà cô ngây thơ quá, trong sáng quá nên anh không dám nói thật là vì sao anh lại muốn cô cùng đi với anh sợ sẽ làm cho cô sợ hãi thêm. Anh tự nhủ trong lòng rằng, sau này qua một thời gian cô sống gần anh, anh sẽ từ từ tìm cách cho cô hiểu tình yêu của mình. Khi còn ở Việt Nam, anh cố gắng giữ một khoảng cách với cô vì anh biết tình yêu của anh là vô vọng, cô ở một địa vị cao hơn anh. Nhưng bây giờ, anh có thể hy vọng khi chỉ có hai người với nhau ở một xứ sở xa lạ. Mạ anh chắc cũng đã nhận biết được tình yêu của anh với cô nên lời trăn trối của bà trước khi nhắm mắt là khuyên anh thuyết phục mẹ Diễm cho cô đi cùng anh vì một tương lai tươi sáng hơn.

CHƯƠNG 4 -
Đúng như lời Hùng nói, khi chiếc xe vừa dừng lại thì những người Vi
123 ... 5>>
Chia Sẽ Bài Viết:

Tag: ,
• Có Thể Bạn Thích?
[Truyện tiểu thuyết] - Lần đầu tiên thật tuyệt vời
[Truyện tiểu thuyết] - Cô ôsin đáng yêu
[Truyện tiểu thuyết] - Yêu từ cái nhìn đầu tiên
[Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách
[Truyện tiểu thuyết] - Anh có thể nói anh nhớ em không
[Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu
[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời
[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau
• Góp Ý - Yêu Cầu Truyện
FaceBook: Admin ™
Gmail:
Lequocvuong10@gmail.com
........Đọc Truyện Tiêu Thuyết Online........
Copyright © 2014 Truyện Tiểu Thuyết