[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.coma như thế nào. Thôi thì con cứ bình tĩnh lại mà lo cho việc làm và việc học, đừng vì lỗi lầm của mình gây ra mà buông trôi như vậy không tốt đâu. Đợi khi nó qua đây, bác sẽ lựa lời khuyên nó tha thứ cho con. Con phải nhớ rằng muốn làm vợ chồng trong kiếp này, hai người đã phải tu cả ngàn kiếp trước rồi mới gặp được nhau. Nếu Diễm chịu tha thứ cho con thì hai đứa thật sự là có duyên nợ với nhau, còn không thì bác cũng không sao giúp con được đâu.
Anh hết lời cám ơn bà và ngập ngừng xin phép bà thỉnh thoảng cho anh gọi đến để hỏi thăm tin tức của Diễm rồi đứng lên chào bà ra về. Anh rất ngán phải gặp Vy. Cô nhỏ này bênh Diễm như con gà mẹ đang xù lông vậy. Anh phải đợi cho đến khi thấy Vy ra ngoài mới dám gõ cửa. Bác Hiền thì có thể thông cảm cho anh, chứ còn cô nhỏ, gặp mặt anh thì chắc lấy cây mà phang anh ngay lập tức rồi!!!
CHƯƠNG 13 -
Diễm về nhà đã được 2 tuần. Những ngày đầu, khi niềm xúc động được đoàn tụ với những người thân còn chưa lắng xuống, Diễm có vẻ tươi tỉnh ra. Nhưng sau đó, cô có cảm giác như một người thừa trong nhà khi mà mẹ và dượng cô vắng nhà suốt vì công việc kinh doanh. Ngoại cô già đi nhiều, bà đã bắt đầu lẫn, không còn nhận biết đến con cháu xung quanh. Cô Ba Phước, một người bà con xa của ba dượng cô đến ở để chăm sóc cho bà. Suốt ngày, Ngoại cô ngồi trong cái ghế mây, cứ lầm thầm những lời vô nghĩa, đến bữa ăn nếu không được cô Ba đút cho ăn, bà cũng cứ ngồi yên như vậy. Diễm hay đến ngồi bên bà, cố gắng chuyện trò với bà nhưng rồi Ngoại cô cứ ở mãi trong cái thế giới riêng của bà mà không có vẻ gì nhận ra cô cả. Tuy nhiên bà vẫn rất khỏe mạnh và da dẻ rất hồng hào. Mẹ cô đã sang lại sạp vải ngoài chợ, chuyển sang việc kinh doanh nhà đất và rất thành công. Bà đã mua được một căn nhà 3 tầng mới xây trên con đường gần chợ và hầu như ở luôn đó, một tuần 2 hay 3 lần chạy về thăm Ngoại cô cũng như để dặn dò công việc cho cô Ba Phước. Lúc đầu, bà định đưa cô về Biên Hòa, nhưng Diễm không thích, cô chỉ muốn về lại căn nhà thời ấu thơ của mình. Mẹ cô cũng chìu theo ý cô và mặc dù rất bận rộn, hai người vẫn cố gắng về với cô vào ban tối hay có chút rảnh rỗi lại chạy về ăn với con một bữa cơm trưa rồi lại hối hả ra đi. Diễm thấy mẹ cô vất vả quá nên cô nói với mẹ cứ lo cho công việc của bà, mỗi sáng, cô theo người làm công xuống Biên Hòa với mẹ, ở chơi đến trưa rồi lại quay về. Và ba dượng cô cũng cố gắng thay mặt bà trong công việc giao tiếp, để mẹ cô được nghỉ ngơi hai ngày cuối tuần về chơi với con.
Diễm cũng đã gặp lại Nguyên. Trái với những tưởng tượng của cô về sự gặp gỡ của hai người, lần đầu tiên gặp lại nhau, Nguyên có vẻ rất xúc động, trong khi cô lại lảng tránh ánh mắt của anh. Vì trường Đại Học vẫn còn đang trong mùa thi nên anh không có thời gian gặp cô mỗi ngày được. Cô cũng nhỏ nhẹ khuyên anh:
− Anh cứ lo ôn bài để thi cho tốt. Diễm còn ở đây cả hơn 2 tháng lận mà.
Tuy vậy anh vẫn hay chạy về thăm cô vào buổi chiều, ở chơi với cô đến thật khuya mới về nhà và sáng hôm sau lại chạy xuống trường sớm. Bao nhiêu là dự định anh muốn nói với cô nhưng rồi cứ phải ôm chặt trong lòng. Diễm nói với anh:
− Anh phải tập trung thi cho tốt đã. Còn Diễm muốn dành hết thời gian cho Ngoại, thấy tình trạng của bà như vầy, em đau lòng lắm. Khi nào anh được nghỉ hè, mình sẽ có nhiều thời gian hơn.
Một lần, vì mẹ cô đã nhận lời dùng cơm trưa với gia đình anh nên cô cũng phải đi theo. Anh đến nhà mẹ cô để rước cô đi. Cô hơi ngạc nhiên vì anh cứ chạy xe vòng vèo, trong khi nếu đi thẳng một đường thì đã đến nhà anh từ lâu. Anh viện cớ chở cô đi ngắm cảnh Biên Hòa. Trong bữa ăn, mấy người lớn cứ chuyện trò rôm rả về những chuyện làm ăn. Ba má anh thỉnh thoảng hỏi thăm cô về đời sống của cô bên đó. Cô nhỏ nhẹ trả lời mỗi khi được hỏi đến. Và mẹ anh đã nửa đùa nửa thật nói rằng:
− Con gái chị sao mà dịu dàng quá, ra nước ngoài mấy năm mà vẫn như con gái kín cổng cao tường ở Việt Nam. Thôi, hai gia đình mình làm sui đi!
− Tôi muốn cho nó học xong cái đã chị ơi. Ra trường rồi nó thương ai tôi cũng đồng ý. Vì lo tương lai cho con mà tôi mới đứt ruột cho nó đi. Chứ nếu muốn gả chồng cho nó thì tôi đã để nó ở lại đây rồi.
Không khí như trầm xuống sau lời nói của mẹ cô. Còn Diễm thì xấu hổ quá, chắc là mẹ cô đã hiểu chuyện rồi. Và còn em gái của Nguyên nữa, Thanh Loan cứ chằm chằm nhìn vào cô. Cô cảm thấy không thoải mái với thái độ của cô nhỏ, có vẻ khinh khỉnh như thế nào đó.
Về đến nhà, mẹ cô đi theo cô vào phòng và hỏi:
− Bộ con có cảm tình với thằng Nguyên hả? Cô Ba nói với mẹ là nó hay đến thăm con còn mẹ nó thì cứ nói xa nói gần đòi làm sui với mẹ hoài.
Diễm lí nhí trả lời:
− Con có viết thư kể mẹ nghe rồi đó. Anh Nguyên và con cũng hay liên lạc thư từ với nhau. Ảnh là bạn học của con hồi đó, mà mẹ ảnh cũng đâu có xa lạ gì với mẹ đâu.
− Thì mẹ chỉ hỏi như vậy thôi. Con yêu ai thì mẹ cũng chấp nhận người đó mà. Nhưng nhớ phải giới thiệu liền với mẹ đó nghe. Và phải lo học cho xong đã. Ra trường rồi, thương ai thì dẫn về đây mẹ làm đám cưới cho con ở Việt Nam này.
Diễm cảm thấy thật khổ sở khi cô không thể tâm sự với mẹ được. Cô rất cần có ai đó để xoa dịu nỗi đau trong cô nhưng lại thấy thật khó mở miệng với mẹ. Mẹ cô có vẻ rất tin tưởng vào sự hiền ngoan của con gái, nhất là mấy năm nay, lá thư nào gửi về nhà, cô cũng đều kể Hùng chăm sóc cô như một người em gái như thế nào. Cô cũng không dám ra mộ để đốt nhang cho vú nữa, cô thật không biết phải vái vú như thế nào đây. Và cô cứ loay hoay trong ý nghĩ phải tìm cách từ chối Nguyên vì cô đã không còn xứng đáng với anh.
Một buổi chiều, Nguyên đến thăm cô. Hai người ngồi im lặng rất lâu. Nguyên cứ nhìn cô mãi. Cô có một vẻ gì đó thật khó nắm bắt, gần như câm lặng…Anh cảm thấy bất lực khi nhìn cô. Cô thật khác xa với một Diễm thật nồng nàn trong thư, anh từng nghĩ là anh đã rất hiểu cô, nhưng bây giờ thì không phải vậy. Anh khẽ gọi:
− Diễm! Em đã suy nghĩ về những điều anh nói trong thư gửi em chưa? Và em có đồng ý không?
− Đừng, anh Nguyên, em thật là rối rắm trong lúc này. Mẹ em cũng nói rõ rồi đó, em phải học cho xong đã.
− Nếu em muốn học xong trước thì cho anh làm đám hỏi đi. Như vậy anh mới yên tâm em là của anh rồi chứ. Em biết là anh thương em mà. Anh thương em vì bản tính của em, còn những cái khác, đối với anh không quan trọng đâu Diễm ơi!
Diễm giật mình vì câu nói của Nguyên, cô có cảm giác Nguyên đã biết hết mọi chuyện rồi. Cô ngước lên, anh đang nhìn cô thật dịu dàng, đắm say. Lần đầu tiên, cô cảm thấy tim mình đập mạnh và cô đắm mình vào ánh mắt của anh.
Bỗng cô buột miệng nói:
− Em muốn về Việt Nam ở luôn, không đi nữa!
Anh sững sờ nhìn cô như không tin vào lời cô nói:
− Em nói gì vậy? Tại sao lại muốn về ở luôn? Em có suy nghĩ kỹ chưa vậy? Bao nhiêu người muốn ra đi mà không có điều kiện, còn em đang có tương lai tốt đẹp lại muốn bỏ về? Đừng có mà quyết định khùng điên như vậy! Mẹ em cũng không chấp nhận cho em về đâu.
Anh có vẻ rất giận dữ. Cô lắc đầu chống chế:
− Em cảm thấy cô đơn quá, bên đó có một thân một mình. Về đây rồi, em sợ phải ra đi ghê.
− Anh hiểu như vậy. Chính vì vậy mà anh muốn tiến hành đám cưới liền rồi em bảo lãnh anh qua. Khi anh qua được bên đó rồi thì sẽ ráng đi làm lo cho em đi học. Lúc đó thì em không còn sợ cô đơn nữa đâu. Mấy năm nay, anh cũng tìm cách ra đi để được gần em mà không có cách nào cả. Phải như còn đường vượt biên thì anh cũng đi rồi.
Cô cúi đầu thở dài, Nguyên nói nghe sao dễ dàng quá. Cô còn chưa ly dị thì làm sao làm giấy tờ đây? Rồi còn tai nạn của cô, Nguyên sẽ phản ứng như thế nào khi biết cô không còn trinh trắng nữa?
Nguyên đứng lên và nói:
− Thôi anh đi về cho em nghỉ. Cứ suy nghĩ những lời anh nói và cho anh biết quyết định của em. Dù em có như thế nào đi nữa, anh vẫn thương em nghe Diễm.
Rồi anh dịu dàng vuốt tóc cô và ra về.
CHƯƠNG 14 -
Thật lâu sau khi Nguyên về rồi, Diễm vẫn cứ ngồi đó. Cô cứ suy nghĩ mông lung mà không biết rằng chiều đã dần tối…Thốt nhiên Diễm cảm thấy muốn gặp Nguyên, kể hết tất cả cho Nguyên nghe. Như vậy sẽ dễ dàng cho cô hơn. Nguyên có vẻ đã đoán hiểu tình trạng của cô rồi. Cô cần phải giải thích thật rõ ràng cho anh nghe và có thể hai đứa sẽ tìm được cách giải quyết với nhau. Cô đứng lên đi vào và nhờ một người làm công trong nhà chở cô xuống Biên Hòa.
Mẹ cô vẫn chưa về. Vì muốn một mình đi đến nhà Nguyên nên cô mượn chiếc xe đạp của chị Xuân, người giúp việc cho mẹ cô và đạp đi. Đường đi thật tối, ngõ hẻm vào nhà Nguyên lại càng tối hơn vì các bờ rào dâm bụt hai bên. Cô đành chịu không thể đạp thêm được nữa mà phải xuống xe dẫn bộ vào. Gần đến cổng, bỗng nhiêu cô nghe có tiếng nói chanh chua của Thanh Loan:
− Sao? Chuyện với cô nàng Diễm xưa của anh đến đâu rồi mà xem mặt mày bí xị vậy anh Ba?
Cô nhìn qua hàng rào dâm bụt và thấy trong khoảng sân nhỏ trước nhà, Thanh Loan đang đu đưa trên chiếc ghế xích đu, còn Nguyên có vẻ vừa mới đi đâu về, ngồi vắt vẻo trên chiếc xe Dream của anh.
Cô nghe tiếng Nguyên đáp:
− Đang thuyết phục nó chịu làm đám cưới thì tự nhiên nó bảo muốn về Việt Nam ở luôn. Mày xem có nóng không?
− Ha, ha,…vậy là xôi hỏng bỏng không rồi còn gì. Đòi về Việt Nam thì làm sao anh thỏa mãn ước mơ đi Mỹ được đây? Bà Thanh đi đâu cũng rêu rao là con Diễm đi được vì tụi nó chung một hộ khẩu, nên bả chỉ làm lại giấy khai sanh để con Diễm là con của bà kia theo diện anh em đi chung với nhau nhưng tui không tin chút nào hết. Chuyện đâu có dễ dàng như vậy, hai đứa nó không có bà con với nhau thì làm sao qua mặt được làng xã để chứng giấy tờ chứ. Tụi nó ở chung với nhau mấy năm, anh không sợ có người ăn ốc anh phải đổ vỏ à?
− Mầy làm như tao ngu lắm vậy đó! Tao cũng làm như không biết nó đi theo diện gì. Cần quái gì, tao đâu có định sống đời với nó đâu! Qua được đến Mỹ, làm giấy ly dị mấy hồi. Mầy không biết chứ tao cũng tính rồi. Mẹ nó khoe là nó học năm thứ ba trường Dược, chắc giống bên mình là học năm năm. Nó bảo lãnh được tao qua là nó cũng sắp ra trường, khi đó thì tao sẽ nói ngọt cho nó đi làm nuôi tao đi học. Tao học ra trường xong thì đường ai nấy đi thôi.
− Ừa, tính toán cho kỹ đi ông, người tính không bằng trời tính đó! Em cũng chúc cho anh được thành công để mai mốt còn được ông anh gửi đô về cho nữa chứ! Mà ông đi thì bỏ con Ái Mỹ cho ai? Ông coi chừng bắt cá hai tay, đến tai con Mỹ thì lúa đời đó. Con gái rượu của bí thư tỉnh ủy đó nghe. Coi chừng đụng vào ổ kiến lửa bây giờ.
− Tao biết lo cho tao mà. Mà sao hôm nay mầy dạy đời anh mầy quá vậy? Lo vô xem phim kìa, Người giàu cũng khóc mà tối nay không thèm coi sao hả?
− Ý chết cha, phim chiếu rồi hả? Sao con Lành không kêu em vậy cà?
Mãi mãi Diễm không bao giờ nhớ được làm cách nào mà cô đi ra khỏi con hẻm tối nhà Nguyên, lên xe và đạp về nhà. Cô năn nỉ chị Xuân đưa cô về liền mà không phải chờ mẹ cô. Nhìn mặt cô có vẻ xanh xao hốc hác quá, chị Xuân cũng vội vàng dắt xe ra chở cô đi ngay.
Suốt đêm, cô thức trắng, cứ chong mắt nhìn lên đỉnh mùng mà vật vã trong đau khổ. Thật tội nghiệp cho mối tình đầu của cô. Trong khi cô yêu anh thật lòng thì Nguyên lại lừa dối cô, xem cô chỉ là một phương tiện để anh ta đi Mỹ được. Không ngờ Hùng đã nhận xét rất đúng về con người của Nguyên: bằng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Nhưng anh đã không nói thêm cho cô biết Nguyên còn là một tên đểu cáng nữa. Thôi như vậy cũng xong, Diễm cảm thấy mình vẫn còn rất may mắn khi tình cờ biết được bộ mặt thật của Nguyên. Gần sáng, Diễm quyết định sẽ trở về Mỹ ngay. Bây giờ, cô phải thật sự bước vào đời, phải tự mình đứng lên để lo cho tương lai. Về sớm, cô có thể xin đi làm chung với Uyển Vy đế có thêm tiền trang trải cho việc học và sinh sống. Rồi đây cô sẽ phải nghĩ đến việc xin thêm học bổng và mượn tiền nhà nước để đi học như các bạn cô vẫn hay làm. Trước nay, cô không quan tâm đến vì đã có Hùng lo lắng mọi chuyện, nhưng bây giờ thì phải khác rồi.
Diễm chờ cho mẹ cô thức dậy. Đêm qua, vì lo cô xảy ra chuyện gì nên mẹ cô đã về và ngủ lại. Diễm chỉ nói với mẹ là cô hơi mệt, cần phải đi ngủ sớm, mẹ cô cũng an tâm vì thấy cô không có vẻ bị bệnh. Bà cũng rất ngạc nhiên khi nghe cô nói muốn trở về Mỹ. Cô viện lý do rằng cô muốn về sớm để hoàn tất thủ tục vào trường, sợ rằng nếu có cần nộp thêm giấy tờ mà cô không có mặt thì sẽ làm trễ nải việc nhập học của cô. Và cô cũng nói thêm là khoảng hai năm nữa cô sẽ học xong, lúc đó cô sẽ về thăm mẹ nữa. Mẹ cô có vẻ rất buồn trước quyết định của cô. Bà nói:
− Con về đây cả tháng rồi mà mẹ vẫn không bứt được ra khỏi công việc để đưa con đi chơi đây đó. Thôi nếu con muốn đi sớm thì tùy con. Mẹ cũng không dám cản trở việc học hành của con. Con đi rồi, chắc mẹ cũng thu xếp bớt lại công việc làm ăn. Mẹ làm đây cũng là để lại cho con sau này. Nhưng bây giờ mẹ biết con gái của mẹ sẽ có một tương lai tốt đẹp khi con ra trường thì mẹ cũng không cần phải làm nhiều chi nữa.
− Mẹ ơi! Con đi rồi, mẹ thay con chăm sóc cho Ngoại nha. Cô Ba vì bận rộn công việc trong nhà cứ bỏ Ngoại ngồi một chỗ hoài tội quá đi.
− Mẹ biết mà. Hai năm nay, công việc bận rộn quá nên mẹ phải giao hết cho cô Ba trông coi. Ngoại con tuy lẫn như vậy nhưng không thể nào đưa được bà đi đâu ra khỏi căn nhà này. Lúc trước mẹ đưa Ngoại về dưới Biên Hòa để có nhiều thời gian chăm sóc cho Ngoại nhưng bà trở bệnh liền. Đến khi đưa Ngoại về lại đây thì Ngoại khỏe lại ngay. Con cứ yên tâm và cố gắng học cho mau ra trường. Chắc chắn là Ngoại sẽ còn rất khỏe, sống mà chờ con về đó.
Rồi ba dượng cô đưa cô đi Sài Gòn để đổi vé máy bay. Cô sẽ bay vào ba ngày sau đó. Trên đường về lại Biên Hòa, Diễm ghé ngang Bưu Điện gọi phone cho Uyển Vy, vắn tắt báo tin là cô sẽ về lại Mỹ sớm hơn, nhưng nói Vy khỏi cần ra sân bay đón cô, cô sẽ tự gọi xe taxi về nhà. Trong những ngày này, Nguyên chỉ ghé thăm cô có một lần nhưng vội vã đi ngay sau khi nói với cô là anh phải xuống trường ôn thi. Nhưng tối đó khi cô Ba Phước trở về từ Biên Hòa, lại nói thấy anh chở một cô gái, hai người trông rất tình tứ khi cùng đi vào một tụ điểm ca nhạc. Cô chỉ mỉm cười bình thản, thầm nghĩ chắc đó là Ái Mỹ. Nhà của ông bí thư tỉnh ủy thì cô còn lạ gì chứ, một ngôi nhà thật đồ sộ có lính gác bên ngoài nằm trên đường quốc lộ 1. Bây giờ cô mới hiểu lý do tại sao Nguyên phải chở cô đi vòng vèo khi đến nhà anh. Có lẽ anh sợ Ái Mỹ trông thấy nếu anh đi ngang nhà của cô nàng.
Trước khi đi, cô viết cho Nguyên vài dòng: Nguyên, Diễm đã suy nghĩ kỹ rồi. Hai chúng ta không hợp nhau đâu. Đừng viết thư cho Diễm nữa và chúc Nguyên được hạnh phúc với Ái Mỹ. Cô đưa lá thư cho cô Ba Phước nhờ cô Ba đưa cho Nguyên khi nào anh đến tìm cô. Và cô lên đường một cách lặng lẽ, không muốn một ai đưa tiễn trừ mẹ và ba dượng của cô.
CHƯƠNG 15 -
Về lại Mỹ, cô lao vào đi làm với Uyển Vy. Vì muốn làm chung giờ giấc với cô nên Vy đã chuyển xuống làm ca hai. Hai cô rời nhà vào khoảng 3 giờ chiều và tan ca vào lúc nửa đêm. Cả bà Hiền lẫn Uyển Vy đều không hề nói gì đến những ngày sóng gió vừa qua. Họ cũng tế nhị không hỏi cô lý do gì để khiến cô trở về sớm như vậy. Bà Hiền cũng dấu không cho cô biết là Hùng vẫn lặng lẽ lái xe đến vào mỗi khuya để được nhìn thấy cô lúc cô đi làm về và vẫn gọi phone cho bà để xem cô có cần gì thêm không. Thêm một tháng trôi qua, cô có vẻ đã quên hết chuyện cũ, và bắt đầu cười đùa với Uyển Vy thì một tối khi đang làm, cô bỗng ngất xỉu. Vy vội vàng nhờ người đem cô lên văn phòng nằm nghỉ, nhưng khi cô tỉnh dậy thì khăng khăng đòi về mặc dù Vy cứ muốn đưa cô đến phòng cấp cứu. Cô nhăn mũi trêu lại cô nàng:
− Chắc tại khuya qua về Diễm thức đến 3 giờ sáng, rồi sáng nay dậy sớm quá nên bị chóng mặt đó thôi. Để tối nay về Diễm sẽ ngủ sớm và cấm Vy đạp lung tung làm Diễm thức dậy đó nghe.
Nhưng rồi trưa hôm sau, lúc đang đứng ở bếp, Diễm lại ngất đi lần nữa làm nhỏ Vy sợ quýnh, phải gọi phone kêu bà Hiền về ngay. Lần này thì bà Hiền nhất định bắt cô phải nghỉ làm và gọi phone lấy hẹn cho cô đi gặp bác sĩ. Ánh mắt bà nhìn cô rất lo lắng, bà định lên tiếng hỏi cô điều gì đó nhưng lại thôi không nói nữa. Rồi đích thân bà chở cô đi đến bệnh viện. Sau khi bác sĩ lấy máu và đưa đến phòng lab, trong khi ngồi chờ kết quả, Diễm cố gắng mỉm cười khi thấy vẻ bồn chồn của bà Hiền:
− Chắc là con bị thiếu máu do không chịu ăn uống đầy đủ thôi bác ơi. Con nghĩ không phải ung thư hay bệnh nguy hiểm gì đâu. Nếu mà con bị vậy thì đúng là số con xui tận mạng rồi!
Bà Hiền đánh nhẹ vào má cô:
− Đừng có ăn nói bậy bạ như vậy nha con.
Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Hai tháng vừa rồi, bao nhiêu là chuyện đã xảy ra, cô hoàn toàn quên đi mất rằng hình như cô …Đúng lúc đó, vị bác sĩ bước vào phòng như để xác nhận thêm cho ý nghĩ của cô. Ông nói với bà Hiền:
− Con gái của bà rất khỏe mạnh, chỉ là do cái thai hành mà thôi. Cô ấy có thai được hơn hai tháng rồi. Để chăm sóc tốt hơn cho cô ấy và cho em bé tôi sẽ giới thiệu để bà đưa con gái đến gặp bác sĩ phụ khoa. Bà nên sắp xếp đưa cô ấy đến khám càng sớm càng tốt.
Diễm như hóa đá khi nghe những lời của bác sĩ. Bà Hiền cũng cuống quýt không kém. Bà lập cập hỏi bác sĩ xem bà phải chăm sóc cho cô như thế nào. Ông bác sĩ cười, vỗ nhẹ vào vai bà:
− Cứ để cô ấy nghỉ ngơi, đừng làm việc nặng trong 3 tháng đầu. Xin chúc mừng bà.
Trên đường về Diễm như một người câm. Cô đắm chìm trong suy tư. Về đến nhà, cô đi ngay vào phòng và nhốt mình trong đó. Đến tối, bà Hiền nhẹ bước vào phòng, bật sáng cây đèn ngủ và dịu dàng cầm lấy tay cô:
− Con đã suy nghĩ được những gì rồi? Lẽ ra thì bác đã để cho con từ từ mà quên. Nhưng đến bây giờ thì con phải có quyết định. Hùng là một người thanh niên rất tốt. Ngoài cái việc đáng trách kia, nó đã hy sinh cho con rất nhiều. Con là một cô gái hiểu biết, chắc con cũng nhận thấy được tình yêu của nó chứ? Dù sao thì con cũng cần gặp mặt nó một lần. Hai đứa phải giải quyết cho xong với nhau. Nghe lời bác đi con. Vì sợ con không tha thứ cho nó nên nó không dám đến gặp con, nhưng ngày nào nó cũng lái xe đến để nhìn cho được con và cứ hỏi thăm bác về con. Bác ra gọi phone cho nó đến đây nha?
Cô vẫn không có một cử động nào nhưng cũng không có vẻ phản đối nên bà bước ra ngoài và gọi phone đến Hùng.
Hùng đang nằm ở nhà. Anh không còn hứng thú để làm một cái gì cả. Niềm vui lớn nhất của anh bây giờ là mỗi tối được nhìn thấy Diễm đi làm về. Và lúc nào anh cũng tự trách móc mình đã hành động thiếu suy nghĩ. Nếu như anh biết kềm chế hơn một chút thì sẽ không xảy ra chuyện đáng tiếc vừa qua. Nếu như anh suy nghĩ sâu thêm một chút nữa, chấp nhận cho Nguyên yêu Diễm thì có phải bây giờ cô vẫn ở bên anh không? Dù rằng cô có làm đám cưới với Nguyên đi nữa, anh vẫn còn một vị trí nhỏ nhoi trong tim cô hơn là bây giờ làm cho cô ghê sợ và không bao giờ tha thứ cho anh. Anh đã yêu Diễm còn hơn chính bản thân của anh nữa thì thêm một hy sinh nữa anh vẫn làm được cho cô mà.
Tâm trí của anh lại miên man v
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 5 - [Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời,
Trang 5 - [Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời hay nhất