watch sexy videos at nza-vids!
HomeTiểu Thuyết


Trang 4 - [Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời l Truyentieuthuyet4u.sextgem.com
• Home > Truyện Tiểu Thuyết >

[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời mới


[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời hay nhất

[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời


Bạn đang đọc [Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời tại wapsite http://truyentieuthuyet4u.sextgem.com

ng bắt đầu ra tay chọc phá Hùng và thỉnh thoảng anh cũng theo Diễm đến nhà Vy chơi. Nhà của Vy trở thành gia đình thứ hai của Diễm. Trong con mắt những người Việt Nam quen biết ở đây, Hùng và Diễm là hai anh em cùng mẹ nhưng khác cha. Cô cũng không muốn cải chính chuyện đó và tự hứa rằng khi Hùng có người yêu là cô sẽ tiến hành ly dị ngay để anh được tự do.

CHƯƠNG 10 -
Thêm ba semester nữa trôi qua. Diễm và Vy đều đã nộp đơn vào chuyên ngành Pharmacy, cả hai cô đã đi interview và đều nhận được thư báo tin họ đã được nhận vào ngành. Diễm quyết định mua vé máy bay về thăm mẹ, cô vừa nhận được một món học bổng cũng vừa đủ cho cô mua vé máy bay và sắm sửa hành lý. Cô sẽ ở lại với mẹ trong hai tháng trước khi trở về Mỹ để lo nhập học. Trong khi cô đi vắng, nếu trường đòi thêm giấy tờ gì sẽ có Vy lo giúp cô. Cô nàng đang muốn tận dụng kỳ nghỉ hè này đi làm thêm ở một hãng sản xuất dụng cụ y khoa, để có thêm tiền trang trải cho những năm học cuối cùng.
Diễm náo nức chuẩn bị cho chuyến trở về của mình từ trước đó cả tháng. Ngoài niềm vui được gặp lại Ngoại và Mẹ, Diễm cũng nôn nóng gặp lại Nguyên. Những lời yêu đương mà hai người chỉ có thể trao cho nhau qua thư từ rồi thì sẽ được thốt ra bằng mặt bằng lời…Diễm rất hồi hộp khi tưởng tượng đến lúc gặp lại Nguyên và rồi cô sẽ trao cho anh nụ hôn tình yêu đầu tiên của mình.
Cô nàng Vy tròn mắt ra khi nghe Diễm bật mí chuyện tình yêu của mình.
− Sao mà lãng mạn quá vậy? Tỏ tình với nhau chỉ qua thư từ thôi à? Chưa có mi mi lần nào cả à? Hèn chi mà Diễm cứ lạnh lùng với những săn đón của bọn con trai ở đây. Bây giờ thì hạnh phúc nhé. Sắp được gặp lại người yêu rồi.
Diễm đã viết thư báo tin cho mẹ và Nguyên ngày về của mình. Lịch chuyến bay cũng được cô thông báo tỉ mỉ để mẹ cô có thể ra đón cô ở sân bay.
Chiều nay, chỉ còn 5 ngày nữa là cô sẽ bay. Hùng, Uyển Vy và cả bác Hiền nữa đều muốn tiễn cô ra phi trường. Diễm đã sắp xếp xong hành lý của mình. Tất cả đều đã nằm trong hai va li to đùng. Thứ gì, Diễm cũng muốn đem về cho gia đình cả. Hùng đã phải cười và ngăn cản khi cô định mang về cho mẹ chai xà bông rửa chén với lý do lúc trước ở Việt Nam chỉ rửa bằng xà bông cục, mẹ rửa hoài sẽ bị hư hết da tay…Diễm nhìn lại lần cuối, cô tự nhủ chỉ còn bỏ vào vài thứ nữa là có thể nhờ anh Hùng đóng va li lại rồi, cần gì thêm cô sẽ mua và bỏ vào cái xách tay mang theo.
Cô cầm lấy chìa khóa thùng thư và đi ra khỏi nhà để lấy thư. Có một lá thư từ Việt Nam Nguyên gửi qua cho cô nằm lẫn trong những thư từ và báo quảng cáo. Cô tự nhủ rằng: Thật là may, thư Nguyên đến vừa kịp lúc. Chứ nếu mình đi rồi mà anh Hùng ra lấy thư thì quê chết! Đem thư vào nhà, cô cẩn thận mở thư ra và đọc…Và đọc xong rồi thì cô thừ người ra, mãi suy nghĩ về những lời trong thư của người yêu. Cô chỉ suy nghĩ thật đơn giản là cô sẽ về để gặp lại Nguyên, mà anh thì lại muốn…Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên. Cô nhắc phone lên và nghe tiếng Uyển Vy tíu ta tíu tít ở đầu dây bên kia:
− Ê! Diễm qua đây mau lên, mẹ vừa nấu xong đồ ăn ngon lắm và bảo Vy gọi Diễm qua đó. Bún Bò Mụ Rớt nhé, chảy nước miếng chưa?
− Nhưng mà anh Hùng chưa đi học về…
− Thì Diễm cứ qua đi, biết khi nào anh ấy về. Viết cái note để lại, nếu anh ấy về sớm thì qua sau, còn không thì Diễm cứ to go về cho ảnh cũng được vậy.
Không muốn suy nghĩ thêm nữa, Diễm viết cái note gắn lên tủ lạnh cho Hùng rồi cầm chìa khóa và xách tay đi nhanh ra ngoài…
Ở trường, Hùng vừa xong một lớp, anh uể oải mang ba lô sách vở lên vai để đi đến lớp thứ hai. Bỗng nhiên Hùng không còn muốn vào lớp nữa. Anh nhớ ra chỉ vài ngày nữa là Diễm đi và anh sẽ vắng cô trong hơn hai tháng. Nhớ đến đây, anh cảm thấy chán nản quá, anh đã quen thấy cô quanh mình rồi. Nếu như không vì cái lớp chết tiệt một năm chỉ mở một lần mà anh phải ghi danh theo học, bằng không anh sẽ không thể nào ghi tên cho các lớp tiếp theo thì anh đã theo về cùng cô rồi. Và anh quyết định không vào lớp nữa mà về sớm với cô.
Về đến nhà, nghe tiếng nhạc phát ra từ trong phòng của Diễm, anh lên tiếng gọi nhưng không nghe tiếng cô trả lời. Vào đến bếp, thấy cái note cô gắn trên tủ lạnh: Cưng đi qua nhà Vy ăn bún bò. Sẽ đem về cho anh nữa. Cưng. Anh lắc đầu và cười một mình. Vội vàng đi ăn quá đến nỗi quên tắt cả nhạc. Anh bước vào phòng để tắt cho cô. Một bức thư nằm nửa kín nửa hở bên dưới quyển tập. Anh vô tình lướt qua và một dòng chữ đập vào mắt anh: Hôn em ngàn cái, vợ yêu dấu của anh. Quá bất ngờ, anh ngồi phịch xuống ghế và vội vàng cầm lên xem:
Biên Hòa ngày …, tháng …, năm …
Diễm yêu thương của anh,
Nhận được thư em, anh rất là mừng. Vậy là anh sắp được gặp em rồi, và sẽ được ôm em trong vòng tay của anh. Em có biết là anh đang đếm từng giây từng phút để chờ đến ngày gặp lại em không Diễm ơi?
Ngồi suy nghĩ, anh tính ra là hai đứa mình yêu nhau cũng đã được 3 năm rồi. Thời gian coi vậy mà cũng nhanh quá. Nhớ lại cái ngày anh nhận được lá thư đầu tiên của em, vui buồn lẫn lộn, vui vì em đã nhận lời anh và buồn vì không biết đến bao giờ mới gặp lại được em. Nay thì niềm mong ước của anh đã sắp thành hiện thực rồi.
Và anh đã suy nghĩ rất lâu về một chuyện. Rồi anh vội vàng viết thư liền cho em đây. Hy vọng là em sẽ có thời gian để chuẩn bị trước khi về Việt Nam. Em thấy đó, anh phải gửi thư nhanh cho em vì chỉ còn gần hai tuần nữa là em về đến rồi.
Diễm ơi, em có bằng lòng làm vợ anh không? Anh định là khi em về, anh sẽ thưa chuyện với ba má anh và nhờ người mai mối đến hỏi cưới em cho anh. Quyết định của anh có thể làm cho em hơi bị bất ngờ, nhưng anh cứ nghĩ đến lúc em sống một thân một mình nơi xứ người, và còn bao người con trai xung quanh em thì anh lại không an tâm chút nào. Cưới nhau rồi, em có thể làm giấy tờ bảo lãnh anh qua. Anh sẽ làm hết sức mình để chăm sóc và bảo bọc cho em, và hai đứa mình sẽ được sống hạnh phúc bên nhau. Chứ như hiện giờ, mọi chuyện đều chỉ một mình em lo lắng, anh thật không đành lòng thấy em khổ sở như vậy đâu Diễm ơi.
Anh cũng có tham khảo những người am hiểu. Họ nói rằng nếu em làm được giấy công hàm đem về bên này, thì hai đứa mình có thể đi làm giấy hôn thú và sẽ tiến hành thủ tục bảo lãnh được ngay. Chỉ có điều anh hơi lo ngại là làm giấy này rất mắc, đến 300 đô lận. Em thì còn đang đi học, làm gì có nhiều tiền để lo. Hay là em hỏi mượn đỡ những người bạn xung quanh, khi em về đến đây, anh sẽ đưa tiền cho em trả lại đầy đủ.
Nhận lời làm vợ anh nha Diễm? Và anh sẽ bắt đầu tập gọi vợ anh đây. Và cho anh được:
Hôn em ngàn cái, vợ yêu dấu của anh
Đọc xong lá thư, một cảm giác đau đớn và tuyệt vọng dâng lên, Hùng tự nhủ anh đã quá coi thường địch thủ và quá tự tin ở mình khi thấy Diễm vẫn lơ là với các bạn trai ở đây. Không ngờ Diễm vẫn giữ liên lạc thường xuyên với Nguyên trong khi anh lầm tưởng giữa họ chỉ là tình bạn mà thôi. Nếu như anh đi lấy thư thì đã bắt gặp được mối liên lạc này rồi và sẽ ngỏ lời với Diễm ngay, đằng này, vì muốn Diễm có niềm vui là người đầu tiên nhận được thư của mẹ cô mà anh đã nhường cho Diễm đi lấy thư hàng ngày. Mà cũng là lỗi tại anh nữa, cứ chần chừ mong muốn phải có gì để đảm bảo cho tương lai rồi mới tính tới. Nhưng bây giờ thì cũng chưa muộn, anh sẽ nói cho cô biết tình yêu của anh ngay tối hôm nay. Cô có chấp nhận hay không thì anh không cần nữa, chỉ cần anh phải nói ra cho nhẹ lòng…Nhưng mà chắc anh phải cần có một cái gì đó để tăng thêm lòng can đảm nếu như cô từ chối anh. Và rồi Hùng cầm chìa khóa, lái xe đến một quán bar gần nhà…

CHƯƠNG 11 -
Mãi đến hơn mười giờ đêm, Diễm mới về được đến nhà. Cô nàng Vy này thật nhiều chuyện, cứ cản không cho Diễm về mà đòi cô phải xem cho bằng được cuộn vidéo ca nhạc cô nàng mới mua. Vẫn chưa thấy Hùng về nhà, chiếc xe của anh không có trong bãi đậu xe. Diễm thầm nghĩ: Ham học gì mà đến nỗi quên hết giờ giấc!. Cô vào nhà, tắm rửa xong bèn đi ra phòng khách ngồi hong tóc và chờ Hùng về. Có tiếng chìa khóa tra vào cửa rồi Hùng bước vào. Cô ngạc nhiên khi thấy Hùng có vẻ đi không vững. Cô ngước nhìn anh và nói:
− Anh mệt lắm à? Cưng có mang bún bò về cho anh từ nhà Vy. Anh vào tắm rửa cho khỏe chờ Cưng hâm lại nóng cho anh ăn nghe?
− Diễm! Sao Cưng lại dấu anh, Cưng về Việt Nam làm đám cưới với Nguyên à? Cưng có biết là Cưng làm cho anh đau lòng lắm không?
− Đâu có, Cưng đâu có…
Cô đứng dậy đi lại gần. Đến lúc này, cô mới nhận ra anh có mùi rượu…Và cô đã làm một cử động dại dột là đến gần anh, đưa bàn tay sờ lên trán anh:
− Anh đi uống bia với ai vậy? Anh có sao không?
Như không kềm nổi lòng mình nữa, anh ôm choàng lấy cô và nói miên man:
− Đừng bỏ anh, Diễm ơi! Anh yêu em, anh yêu em lắm. Anh đã muốn nói với em từ lúc hai đứa còn ở trại tỵ nạn nhưng mà không nói được. Anh yêu em mà.
Hốt hoảng vì bị ôm chặt, Diễm cố gắng dẫy dụa để thoát ra:
− Anh Hùng, đừng làm vậy. Anh buông Diễm ra…
Nhưng Hùng đã cúi xuống, hôn như mưa lên mặt lên môi cô vừa lẩm bẩm:
− Anh yêu em, anh yêu em. Em phải là vợ của anh.
Rồi như có một sức mạnh, anh bế xốc cô đi vào phòng và đặt lên giường. Nước mắt bắt đầu tuôn ra, Diễm vừa khóc vừa đấm lung tung vào ngực vào vai Hùng để thoát ra. Nhưng cô không thể nào cựa quậy được. Và trong một cố gắng cuối cùng, cô đã cắn thật mạnh vào vai anh trước khi ngất đi…
Tỉnh dậy, Diễm thấy cả người cô đau như dần, quần áo nằm rải rác trong phòng. Hùng cũng như cô, không có một mảnh vải trên người và anh đang ngủ mê mệt. Cô bật dậy, lao nhanh đến tủ quần áo, tròng đại cái gì đó vào người và chạy ra khỏi phòng. Trong đầu cô chỉ có mỗi một ý nghĩ là phải đi khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Chạy ra phòng khách, cô chụp lấy điện thoại và bấm số cho Vy. Chuông reo vài hồi, cô nghe giọng bác Hiền ở đầu dây:
− Bác, bác Hiền, con muốn nói chuyện với Vy.
Khi nghe giọng Vy ngái ngủ lên tiếng, cô vừa khóc vừa nói:
− Kinh… kinh khủng quá, Vy ơi, đến đây, đến đây với Diễm nhanh lên, Diễm chết mất…
Vy cũng hốt hoảng không kém:
− OK, bình tĩnh, Vy đến liền.
mà quên cả hỏi Diễm chuyện gì xảy ra.
Gác máy xong, Diễm lao ra khỏi nhà. Cô rất sợ Hùng sẽ tỉnh dậy và sẽ bắt cô lại. Khoảng mười lăm phút sau, Diễm thấy có ánh đèn xe trước cửa vào apartment. Cô chạy nhanh lại, mở cửa xe nhào vào trong và hối Vy: Chạy lẹ đi Vy, ra khỏi chỗ này mau và bắt đầu khóc như mưa, không hề để ý là mẹ Vy đang ngoái xuống từ băng trước mà hỏi cô chuyện gì đã xảy ra.
Dìu được Diễm vào trong nhà mình, và đưa cô đến ngồi trên ghế sofa, dưới ánh đèn sáng, bà Hiền mới giật mình khi thấy Diễm sộc sệch trong chiếc áo ngủ, có một vài vết đỏ trên cổ và hai bắp tay bị bầm tím như có ai đó xiết vào. Cô run lẩy bẩy và nói với bà:
− Bác ơi, con chết mất…Anh Hùng anh ấy hiếp con!
Bà ngã ngồi xuống ghế trong khi Vy hét lên: Trời ơi, anh Hùng là anh ruột của Diễm mà, sao anh ấy làm vậy?
Diễm lắp bắp:
− Tụi con…không phải… là anh em. Hùng là con của vú Năm nuôi con từ nhỏ… Ảnh đem con đi như là hai vợ chồng…Ảnh đối xử với con rất là đàng hoàng mà… không biết tại sao lại hung tợn như vậy nữa.
Trời ơi, thế là rõ rồi. Bà Hiền bây giờ mới hiểu tại sao bà hay có một dấu hỏi về quan hệ giữa hai người. Ánh mắt và cử chỉ của Hùng đối với Diễm khi đến chơi nhà bà không giống như của một người anh đối với em mà rất say đắm và tận tụy như là đối với người yêu. Bà tự trách mình đã không cảnh giác trước, đã không hỏi Diễm đến nơi đến chốn mà chỉ tin vào những lời kể của Uyển Vy. Nếu như biết được, bà đã bảo Diễm dọn đến đây ở chung với Vy thì đã ngăn chặn được sự việc rồi. Để đến bây giờ… bà thật hối hận khi nhìn thấy Diễm bị như thế này.
Uyển Vy tức giận lên tiếng:
− Đúng là cái đồ chó chết! Vy gọi cảnh sát đến ngay.
Diễm co rúm người lại:
− Đừng, đừng gọi cảnh sát. Diễm không chịu nổi đâu…Bác Hiền, đừng gọi cảnh sát. Con sợ lắm.
Bà Hiền cũng khóc và ôm cô vào lòng:
− Đừng sợ con gái. Có bác ở đây, không ai dám đụng tới con nữa đâu.
Mãi rất lâu, Diễm mới có vẻ bình tĩnh lại một chút. Bà Hiền đưa cô vào phòng, giúp cô rửa ráy, thay đồ sạch sẽ, rồi cho cô uống một viên thuốc ngủ. Bà ngồi với cô cho đến khi cô thiếp ngủ đi rồi mới nhẹ nhàng bước ra ngoài.

CHƯƠNG 12 -
Cuối cùng rồi Diễm cũng nhận ra được tình yêu của anh với cô và cô cũng yêu anh tha thiết. Hùng và Diễm đang ngồi với nhau dưới bóng cây bằng lăng gần bờ sông. Ôm Diễm trong tay, anh nhắm mắt lại để tận hưởng niềm hạnh phúc của mình…Rồi anh cúi xuống tìm môi cô…Đôi mắt Diễm khép lại và đôi môi hơi hé ra chờ đón. Nhưng…quỷ quái làm sao mấy con ve sầu cứ râm ran kêu như muốn chọc vào tai. Anh bực mình ngẩng lên định tìm xem bọn nó ở đâu thì…giật mình tỉnh dậy. Tiếng đồng hồ báo thức cứ tít…tít…tít mãi. Đầu anh nặng như búa bổ, anh cố sức vươn người dậy để tắt cái alarm thì nhận ra mình đang ở trong phòng của Diễm…Cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, anh hoảng hốt nhảy vội xuống giường. Bây giờ anh mới thấy là mình không có mặc quần áo…Trời đất ơi! Anh đã làm ra chuyện gì trong khi say thế này? Đến khi nhìn thấy một vệt màu đỏ loang ra trên tấm vải trải giường thì anh choáng váng cả người. Anh ôm đầu ngồi phịch xuống giường mà ghê tởm cho hành động của mình, rồi bỗng nhận ra không thấy Diễm, anh vội vàng mặc quần áo vào và chạy ra ngoài. Cửa ra vào chỉ khép chứ không khóa, anh chạy ra bãi đậu xe, vẫn thấy xe của cô đậu đó. Vào đến nhà thì chìa khóa, túi xách của cô vẫn y nguyên. Anh hoảng hốt chạy một vòng xung quanh khu nhà với hy vọng tìm thấy Diễm đâu đó nhưng vẫn không thấy cô. Chạy vội vào nhà, anh tìm vội số phone của Uyển Vy với hy vọng cô đến đó.
Chuông reo thật lâu, Hùng mới nghe thấy tiếng của bà Hiền trong phone. Anh hấp tấp hỏi:
− Bác ơi, cho con hỏi thăm Diễm có đến đó không bác?
− Cậu còn dám gọi đến sau khi đã làm một việc tày trời như vậy à? Tôi nói cho cậu biết, con Vy đòi gọi cảnh sát bắt cậu nhưng Diễm nó không cho. Nhưng không phải vì vậy mà cậu đã được tha tội rồi đâu. Đừng có đến đây mà kiếm nó, tôi sẽ không để cậu yên đâu!
− Bác ơi! Con đang hối hận lắm đây. Ngày hôm qua con uống rượu say rồi không nhớ mình đã làm gì. Con chỉ cần biết Diễm được an toàn, có bác và Vy giúp đỡ là con cám ơn bác rất nhiều rồi. Xin Bác nhắn dùm với Diễm là nếu phải chết để xin Diễm tha tội, con cũng làm nữa Bác ơi.
Nghe giọng nói đầy thống khổ của anh, bà Hiền hơi dịu giọng lại
− Tôi đã cho nó uống thuốc an thần và nó mới vừa thiếp ngủ đi. Phải khó khăn lắm mới làm cho nó bình tĩnh lại vì tinh thần nó rất là hoảng loạn. Nỗi đau cậu gây ra cho nó lớn quá mà. Cậu đừng để nó thấy mặt, không chừng nó sẽ phát điên lên đó.
Nói xong bà nhẹ gác phone xuống mà không cần nghe thêm một lời nào của Hùng nữa…
Hai ngày sau, Diễm có vẻ phục hồi đôi chút. Nhưng cô vẫn cứ rúc mãi trong phòng mà không muốn nói chuyện với ai. Uyển Vy rất đau lòng cho cô, cứ đòi nghỉ làm để săn sóc cho Diễm nhưng bà Hiền không cho, bắt cô phải đi làm và căn dặn cô phải đối xử với Diễm thật nhẹ nhàng. Tính của Vy rất xốc nổi, thấy Diễm như vậy, cô lại oang oang lên tiếng chửi mắng Hùng thì sẽ làm Diễm sợ hãi thêm. Còn bà Hiền thì đã gọi vào hãng xin nghỉ phép một tuần ở nhà với Diễm. Bà thật xót xa và thương cho cô quá và muốn làm một cái gì cho cô để vơi bớt niềm ân hận vì sự vô tâm của mình.
Diễm có vẻ tỉnh táo ra khi bà Hiền nhẹ nhàng nhắc cô là đã rất gần đến ngày cô về Việt Nam rồi và hỏi cô đã chuẩn bị xong hết chưa? Nhưng mà tất cả đồ đạc của cô vẫn còn ở bên nhà Hùng mà cô thì rất sợ phải gặp mặt anh. Ngay chiều hôm đó, Uyển Vy gọi phone cho Hùng. Giọng của Vy nghe thật chát chúa:
− Chiều nay mẹ và tôi sẽ đưa Diễm về để dọn đồ đạc của nó. Anh liệu hồn thì đừng có mặt ở nhà khi tôi đến nghe. Diễm nó không muốn thấy mặt anh đâu. Mà anh cũng không cần phải đưa nó ra sân bay nữa. Mọi chuyện đã có tôi lo rồi.
Mấy ngày nay, Hùng như sống trong địa ngục, anh không thiết tha gì đến việc làm việc học. Anh chỉ ở nhà rồi xách xe chạy qua chạy lại nhà của Vy hay ngồi hàng giờ ngoài xe nhìn vào mong thấy được bóng dáng của Diễm. Có lần thấy cửa sổ phòng Vy mở ra anh thật mừng khi nghĩ rằng sẽ được thấy cô, nhưng chỉ có bóng dáng của bà Hiền đi qua lại, chắc là bà đang săn sóc cho Diễm. Được báo Diễm sẽ về nhà, anh vào phòng cô, sắp xếp hết giấy tờ, vé máy bay và tiền bỏ vào xách tay và đóng lại va li cho cô. Xong anh khép cửa lại và ra khỏi nhà để cho Diễm thoải mái hơn khi không thấy anh. Chọn một chỗ ngồi có thể nhìn về nhà mà không để cho cô thấy được, anh như muốn khóc khi thấy mẹ Vy đưa cô vào nhà, trông cô thật xanh xao và yếu ớt trong cái áo pull của Vy. Anh chợt nhớ ra là hình như cô không đem cái gì theo người cả…Ba người trở ra rất nhanh. Vy và mẹ của cô khệ nệ khiêng hai cái va li ra ngoài xe rồi Vy cầm cái túi xách của Diễm, mở cửa xe cho cô ngồi vào rồi họ rời đi.
Đến ngày đi, bà Hiền và Vy đưa Diễm ra sân bay, làm xong mọi thủ tục, bà đưa cô vào gate, ân cần ôm lấy cô và nói:
− Quên hết chuyện xảy ra đi con gái. Về với mẹ, cố gắng mà tịnh dưỡng và giữ gìn sức khỏe nha con. Bác và Vy sẽ dọn hết đồ đạc của con về. Khi qua đây, con sẽ ở với bác, bác rất vui khi có được thêm một đứa con gái thật ngoan ngoãn như con.
Rồi bà đứng nhìn cô đi vào máy bay. Lòng bà như thắt lại khi thấy dáng cô lủi thủi đi vào một mình. Sau tai nạn, cô trông già dặn hẳn đi và có một dáng vẻ đầy cam chịu với nỗi đau của mình. Nước mắt bà lại chảy xuống vì thương cô quá, Vy đứng kế bên mẹ cũng thút thít:
− Diễm có kể với con là nó có người yêu ở bên Việt Nam đang chờ nó. Chuyện xảy ra như thế này, không biết rồi hai người đó sẽ ra sao nữa. Tội nghiệp cho Diễm quá mẹ ơi!
Còn Hùng, anh cũng ra sân bay, nhưng chỉ dám đứng xa xa mà nhìn theo cô. Anh thầm nói khi thấy bóng cô khuất vào máy bay:
− Tha lỗi cho anh Diễm ơi. Anh thật là đáng chết quá. Mong sao cho em được nguôi ngoai khi về bên mẹ. Tội lỗi anh gây ra, anh sẽ nhận lãnh hết mà. Anh sẽ làm hết mọi cách để mong được em tha thứ.
Vào cuối tuần sau vài ngày Diễm lên máy bay, bà Hiền nghe tiếng gõ cửa. Nhìn ra ngoài thấy Hùng đứng đó, bà lại thấy nổi giận lên, nhưng khi thấy anh có vẻ thiểu não quá, râu ria tua tủa không cạo thì bà lại đổi ý, mở cửa cho anh vào. Anh có vẻ mừng khi bà chịu tiếp anh.
− Con cám ơn bác nhiều lắm vì bác đã thông cảm cho con vào. Con đã nghĩ là phải đứng ngoài cửa mà năn nỉ bác lâu lắm mới được.
Rồi anh kể hết cho bà nghe về mối tình mười mấy năm của anh đối với Diễm, lời trăn trối của mẹ anh, sự phấn đấu của anh để cho tương lai cô được đảm bảo và nỗi tuyệt vọng của anh như thế nào khi tình cờ đọc được thư của cô. Chính vì sự tuyệt vọng và không tự tin vào mình đã khiến anh gây ra lỗi lầm với cô ra sao. Rất lâu sau khi anh ngừng lời, bà vẫn không nói một câu. Mãi sau bà mới thở dài và nói:
− Bác rất thương con Diễm và bây giờ thì bác hiểu con hơn. Diễm nó thật có phước mới được con thương yêu như vậy, nhưng mà cũng vì yêu nó mà con đã đạp đổ tất cả. Bác cũng không biết phải giải quyết cho hai đ
<<12345>>
Chia Sẽ Bài Viết:

Tag: ,
• Có Thể Bạn Thích?
[Truyện tiểu thuyết] - Lần đầu tiên thật tuyệt vời
[Truyện tiểu thuyết] - Cô ôsin đáng yêu
[Truyện tiểu thuyết] - Yêu từ cái nhìn đầu tiên
[Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách
[Truyện tiểu thuyết] - Anh có thể nói anh nhớ em không
[Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu
[Truyện tiểu thuyết] - Anh sẽ bên em trọn đời
[Truyện tiểu thuyết] - Tình yêu là nỗi đau
• Góp Ý - Yêu Cầu Truyện
FaceBook: Admin ™
Gmail:
Lequocvuong10@gmail.com
........Đọc Truyện Tiêu Thuyết Online........
Copyright © 2014 Truyện Tiểu Thuyết