[Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comùng bộ quần áo khêu gợi của cô cổ vũ nữa chứ.
- Thực sự anh thấy tôi như thế hay là anh chỉ muốn làm tôi đau khổ thôi?
- Thành thực mà nói thì cô như thế rồi tôi là người biết rõ nhất bởi chính tôi đã tạo ra cô.
Khuôn mặt cô ta đanh lại rồi cô ta lẳng lặng đi ra mở cửa.
- Khoan đã, tôi nói và bắt kịp cô ta ở ngưỡng cửa. Ít nhất cũng cầm theo ít tiền này.
Cô ta nhìn tôi thách thức:
- Nếu thực sự hiểu tôi, anh sẽ biết rằng trong đời, tôi chưa bao giờ phải tự trả tiền rượu cho mình, dù chỉ một ly…
o O o
Còn lại một mình, tôi đi tắm nước nóng, băng bó lại mắt cá chân, rồi mở va li tìm đồ ngủ. Bên trong, như Billie đã nói, là chiếc máy tính của tôi, với tôi giờ đây nó như một thứ đồ vật xấu xa. Tôi đi đi lại lại trong phòng một lúc, mở tủ tường để treo áo vest vào đó và tìm một chiếc gối nhưng không có. Trong ngăn kéo một chiếc bàn đầu giường, bên cạnh một bản in rẻ tiền cuốn kinh Tân ước, tôi thấy có hai quyển sách, hẳn là do khách thuê phòng lần trước bỏ quên. Quyển thứ nhất là cuốn best-seller của Carlos Ruiz Zafón, La Sombra del Viento[1">, tôi nhớ đã tặng một cuốn cho Carole. Quyển thứ hai có nhan đề La Compagnia de los Ángelos và phải mất một lúc tôi mới nhận ra đó chính là bản dịch cuốn tiểu thuyết đầu tiên của tôi sang tiếng Tây Ban Nha. Tôi tò mò mở quyển sách ra. Người từng đọc cuốn sách đã cẩn thận gạch chân một vài câu và đánh dấu mấy trang. Tôi không thể nói vị độc giả này thích hay ghét sách của mình nhưng dù thế nào thì họ cũng không dửng dưng với câu chuyện và đó mới là điều quan trọng với tôi. Phát hiện bất ngờ này khiến tôi phấn chấn trở lại, vậy là tôi ngồi vào chiếc bàn làm việc nhỏ bằng formica rồi bật máy tính xách tay lên.
Giả như niềm khao khát lại trở lại với tôi? Giả như tôi lại có thể viết thì sao!
Hệ điều hành yêu cầu password. Dần dần, tôi cảm thấy nỗi lo lắng lại nổi lên nhưng tôi cố tự thuyết phục mình rằng đó là cảm giác phấn chấn thì đúng hơn. Khi một khung cảnh như chốn thiên đường hiện ra trên màn hình nền, tôi mở phần mềm xử lý văn bản và một trang sáng mở ra. Phía trên màn hình, con trỏ nhấp nháy chờ đợi những ngón tay tôi lướt trên bàn phím để chuyển động. Vậy là tim tôi đập rộn lên như thể có ai đó dùng êtô kẹp vào cơ tim. Tôi thấy chóng mặt, một cơn buồn nôn cuộn lên trong tôi, mạnh đến mức… tôi buộc phải tắt máy tính.
Mẹ kiếp.
Tình trạng tắc mạch ở các nhà văn, triệu chứng trang giấy trắng… Tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện ấy lại có thể xảy đến với mình. Với tôi, chuyện mất nguồn cảm hứng chỉ dành cho những tay trí thức làm điệu làm bộ viết lách, chứ chẳng thể xảy ra với một kẻ nghiện văn chương, đã tưởng tượng ra những câu chuyện trong đầu kể từ khi mới lên mười như tôi.
Để sáng tạo, một số nghệ sĩ phải tự tạo cho mình nỗi tuyệt vọng khi họ chưa từng trải đủ. Một số khác lại coi nỗi buồn hay những lầm lỡ của mình như một tia lửa khơi nguồn cảm hứng. Frank Sinatra đã viết I’m a Fool To Want You sau khi chia tay Ava Gardner. Apollinaire thì viết Sous le pont Mirabeau sau khi chia tay Marie Laurencin. Còn Stephen King lại thường kể rằng ông đã viết Shining trong khi làm bạn với rượu và ma túy. Là một kẻ mới có tiếng tăm, tôi chưa bao giờ cần chất xúc tác mới viết được. Suốt nhiều năm ròng, tôi làm việc không ngừng nghỉ – kể cả Giang sinh lẫn lễ Tạ ơn – để khơi nguồn sáng tạo của mình. Khi đã bắt đầu viết, chẳng còn gì là quan trọng đối với tôi: tôi sống ở một thế giới khác, trong trạng thái thoát xác, trong một giấc ngủ kéo dài. Trong những quãng thời gian được ban phước ấy, viết lách là một thứ ma túy, nó khiến ta thấy khoan khoái hơn cả thứ chất kích thích thuần khiết nhất, đê mê hơn cả sự điên rồ cuồng dại nhất.
Nhưng giờ đây mọi thứ đã xa rồi. Thực sự xa vời. Tôi chẳng buồn viết và viết lách cũng chẳng chấp nhận tôi nữa.
o O o
Lọ thuốc an thần. Không còn phải cố gắng tin mình mạnh mẽ hơn thực tế. Chấp nhận nhún mình phụ thuộc.
Tôi tắt đèn đi ngủ, nằm trằn trọc trên giường. Không tài nào ngủ nổi. Tôi cảm thấy mình bất lực. Tại sao tôi không còn làm nổi nghề của mình nữa? Tại sao tôi bỗng trở nên dửng dưng với tương lai các nhân vật của mình?
Chiếc đài báo thức cũ kỹ đã chỉ gần 11 giờ đêm. Tôi bắt đầu thấy lo lắng thực sự vì Billie vẫn chưa về. Tại sao tôi lại nói nặng lời như vậy với cô ta? Một phần là bởi tôi bị ngợp trước sự xuất hiện của cô ta và chẳng thể kiểm soát nổi việc cô ta thâm nhập vào cuộc sống của mình, nhưng ngoài ra và đặc biệt còn là bởi tôi không tài nào thấy nổi trong mình cái khả năng gửi trả cô ta về thế giới tưởng tượng.
Tôi trở dậy, vội vàng mặc quần áo rồi lao ra màn mưa. Đi khoảng mười phút tôi mới thấy một biển hiệu sáng đèn màu xanh nhạt có ghi mấy chữ Linterna Verde ở phía xa.
Đó là một quán bar bình dân, gần như chỉ có cánh đàn ông lui tới. Bên trong chật ních khách, bầu không khí thì ồn ào, nhốn nháo. Rượu được rót ra liên tục, từ dàn loa cũ phát ra một thứ nhạc rock chói tai. Cầm trên tay chiếc khay đầy rượu, một cô tiếp viên đi từ bàn nọ sang bàn kia tiếp rượu. Đằng sau quầy, một tay gầy guộc luôn mồm nói mua vui cho khách hàng trong khi một cô phục vụ khác – khách quen gọi cô ta là Paloma – ưỡn ẹo khoe mông đi lại xem khách gọi gì. Tôi gọi một cốc bia và cô ta mang tới cho tôi một chai Corona có gài một lát chanh trên miệng chai. Tôi đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng được trang trí những tấm bình phong bằng gỗ quét sơn mang hơi hướng phong cách nghệ thuật Maya. Treo trên tường là vài tấm ảnh cũ chụp mấy tay cao bồi đứng cạnh những lá cờ hiệu của đội bóng địa phương.
Billie ngồi ở cuối phòng, cùng bàn với hai gã to cao đang khoác lác ra vẻ ta đây và cười nói ầm ĩ. Cầm chai bia trên tay, tôi lại gần chỗ đó. Cô ta phát hiện ra tôi nhưng lờ đi. Nhìn vào đồng tử mắt đã giãn ra của cô gái, tôi đoán hẳn cô ta đã uống vài ly. Tôi biết điểm yếu của cô ta và tôi biết cô ta không uống được rượu. Tôi cũng biết những gã đàn ông kiểu này cùng với thứ mẹo vặt tầm thường của họ: những gã này thuộc loại máu lên não chậm nhưng lại có bản năng phát hiện ra được những cô gái đang bị tổn thương, có thể trở thành con mồi cho mình.
- Đi nào, tôi đưa cô về khách sạn.
- Để tôi yên! Anh không phải là bố tôi, chồng lại càng không. Tôi đã bảo anh đi cùng nhưng anh từ chối thẳng thừng.
Cô ta nhún vai rồi nhúng một miếng bánh ngô vào bát bơ nghiền.
- Thôi nào, đừng làm trò trẻ con nữa. Cô không uống được rượu, cô biết thế mà.
- Tôi uống tốt, cô ta thách thức tôi rồi vớ lấy chai Mezcal chễm chệ ngay giữa bàn rót lấy một ly. Sau đó cô ta đưa chai cho hai gã cùng bàn, hai gã này liền tu luôn mỗi người một ngụm lớn. Gã cơ bắp hơn, mặc chiếc áo phông có trang trí chữ Jesus, đưa cái chai cho tôi, ra hiệu bảo tôi nhập cuộc. Lòng đầy nghi hoặc, tôi nhìn con bọ cạp nhỏ mà người ta đã ngâm ở đáy chai vì tin rằng con vật sẽ mang lại quyền lực cũng như sức mạnh đàn ông.
- Tôi không cần thứ này, tôi nói.
- Nếu không muốn uống thì hãy để chúng tôi yên, anh bạn ạ! Anh thấy rõ rằng cô đây đang rất vui vẻ bên chúng tôi.
Thay vì quay bước, tôi tiến lại gần hơn nữa rồi nhìn thẳng vào mắt gã mặc áo Jesus. Tôi yêu mến Jane Austen và Dorothy Parker cũng uổng công, bởi tôi lại lớn lên ở một khu phố nhộn nhạo: tôi đã từng đánh đấm và cũng từng nhận những cú đấm vào mặt, đôi khi còn đánh đấm với những gã có dao và thường to cao hơn cả cái gã đang đứng trước mặt tôi.
- Này, ngậm miệng lại.
Rồi tôi lại quay sang Billie:
- Lần cuối cùng cô say rượu, tại Boston, kết cục chẳng tốt đẹp gì, cô nhớ không?
Cô ta khinh khỉnh nhìn tôi:
- Luôn là những lời lẽ làm người khác đau đớn, luôn là những lời lẽ khiến người ta tổn thương! Anh rõ ràng là rất giỏi trong chuyện này.
Ngay sau khi Jack hủy kỳ nghỉ tại Hawaii của họ vào phút chót, cô ta đã tới Red Piano, một quán bar gần Old State House. Cô ta thật sự rất buồn, gần như kiệt quệ. Để trốn chạy nỗi đau, cô ta uống vài ly vodka do một gã tên là Paul Waker mời, gã này quản lý các nhà hàng của một thương hiệu bán lẻ nổi tiếng. Gã đề nghị được đưa cô về nhà. Cô không nói “không”, nên gã hiểu là cô đồng ý. Sau đó, trên taxi, gã bắt đầu sờ soạng. Cô cự tuyệt, nhưng có lẽ không quyết liệt lắm nên gã tưởng mình được đền đáp chút ít vì đã trả tiền rượu. Đầu óc cô quay cuồng. Tới mức cô không còn biết chính bản thân mình muốn gì nữa. Khi đến tòa nhà cô ở, Paul cứ ở lì lại trong sảnh gạ cô mời lên uống một ly nữa. Chẳng buồn chống lại, cô để gã lên thang máy cùng mình vì sợ gã làm hàng xóm thức giấc. Rồi… cô không nhớ gì nữa. Sáng hôm sau cô thức dậy trên tràng kỷ, váy không còn trên người. Trong hơn ba tháng sau đó, giữa những lần kiểm tra HIV và thử thai, cô lo sợ đến thót tim nhưng không thể quyết định khởi kiện được bởi nói cho đến cùng, cô tự nhận thấy phần nào mình cũng có lỗi trong chuyện đã xảy ra.
Tôi đã gợi lại một ký ức ghê tởm và giờ đây cô ta đang nhìn chằm chằm vào tôi, nước mắt lưng tròng:
- Tại sao… tại sao anh lại bắt tôi phải chịu những điều dơ dáy ấy trong tiểu thuyết của mình?
Câu hỏi khiến tôi bối rối thực sự. Tôi trả lời thành thực:
- Có lẽ là bởi cô mang trong mình những thứ xấu xa của tôi: phần đen tối nhất, tồi tệ nhất trong tôi. Cái phần dấy lên trong tôi cảm giác chán ghét và không thể hiểu nổi. Cái phần đôi khi khiến tôi đánh mất chính lòng tự trọng của mình.
Cô ta đứng ngây ra, nhưng vẫn không có vẻ gì là muốn đi về cùng tôi.
- Tôi sẽ đưa cô về khách sạn, tôi cố nài và nắm lấy tay cô ta.
- Como chingas! gã mặc áo Jesus rít lên.
Tôi không đáp lại lời khiêu khích và cũng không rời mắt khỏi Billie.
- Chúng ta chỉ có thể thoát ra chuyện này nếu ở bên nhau. Cô là cơ may của tôi và tôi là cơ may của cô.
Cô ta định đáp lời tôi thì gã mặc áo Jesus gọi tôi là joto[2">, từ này thì tôi hiểu bởi nó là câu chửi thề ưa thích của Tereza Rodriguez, một bà già người Honduras từng là hàng xóm của mẹ tôi tại khu MacArthur Park và giờ đến giúp việc nhà cho tôi.
Một cú đấm được tung ra. Một cú rất mạnh bằng tay phải, không thể tránh nổi, giống như thời tôi còn niên thiếu, nó khiến gã mặc áo Jesus ngã dúi vào bàn bên cạnh, hất tung hết mấy vại bia và bánh ngô. Đó thực là một cú đấm vào mặt quá đẹp, nhưng tiếc thay lại chỉ có một.
Trong chớp mắt, bầu không khí kích động lan ra khắp phòng, các vị khách thích thú vì có thêm gia vị cho khung cảnh ầm ĩ nơi quán bar chào đón cuộc ẩu đả bằng những tiếng la hét. Hai gã đàn ông từ phía sau tiến lại, nhấc bổng tôi lên, trong khi ấy một gã thứ ba đắc lợi đi tới làm cho tôi phải hối tiếc vì đã đặt chân vào đây. Mặt mũi, ruột gan, dạ dày: những cú đấm liên tiếp dội xuống người tôi, nhưng tôi lờ mờ nhận ra rằng trận đòn này lại khiến mình thấy khá hơn. Không phải bởi tôi là một kẻ bệnh hoạn, thích bị đau đớn nhưng nỗi khốn khổ này giống như một chặng trên con đường chuộc tội của tôi vậy. Đầu gục xuống, tôi ngửi thấy mùi máu chảy ra từ miệng mình. Trước mắt tôi, những hình ảnh hiện lên đều đặn, pha trộn giữa ký ức và cảnh tượng diễn ra trong quán: ánh mắt tình tứ của Aurore trong những bức ảnh tạp chí dành cho một gã đàn ông khác không phải tôi, sự phản bội của Milo, ánh mắt tuyệt vọng của Carole, hình xăm phía dưới thắt lưng Paloma, cô ta vừa mới vặn nhạc to lên và đang uốn éo theo nhịp điệu trận đòn giáng xuống tôi. Còn về hình bóng Billie, tôi thấy cô ta tiến lên, cầm chai rượu bọ cạp trong tay, đập vào đầu một trong những gã tấn công tôi.
o O o
Bầu không khí ầm ĩ bỗng lặng hẳn. Tôi thấy nhẹ nhõm khi hiểu ra rằng cuộc vui đã kết thúc. Tôi cảm thấy người mình bị nhấc bổng lên, bị truyền đi giữa đám đông rồi quẳng ra bên ngoài, dưới trời mưa, và cuối cùng là vục mặt vào một vũng bùn.
Chú thích
[1"> Bóng hình của gió. (Mọi chú thích không có lưu ý gì thêm đều là của người dịch.)
[2"> Người đồng tính nam. (Chú thích của tác giả.)
CHƯƠNG 19 – ROAD MOVIE
Hạnh phúc tựa như bong bóng xà phòng, nó đổi màu như cầu vồng và vỡ tan khi ta chạm vào.
BALZAC
- Milo, mở cửa cho tớ!
Bó mình trong bộ đồng phục, Carole đập ầm ầm vào cánh cửa với sức mạnh và uy quyền mà luật pháp trao cho cô.
PACIFIC PALISADES
MỘT CĂN NHÀ NHỎ HAI TẦNG, ẨN MÌNH GIỮA MÀN SƯƠNG MÙ BUỔI SỚM
- Tớ báo trước: cảnh sát đang nói chuyện với cậu chứ không phải bạn bè đâu. Nhân danh luật pháp California, tớ yêu cầu cậu để tớ vào.
- Luật phát California ư, tớ cóc quan tâm, Milo vừa ra mở cửa vừa làu bàu.
- Được lắm! cô trách cứ rồi theo anh vào nhà.
Milo mặc một chiếc quần đùi cùng áo phông in hình trò chơi Space Invaders cũ rích. Mặt anh xanh xao, mắt thâm quầng, đầu tóc rối bù. Được xăm trên cả hai cánh tay anh, những dấu hiệu bí ẩn của băng Mara Salvatrucha nhen nhóm lên một ngọn lửa độc hại.
- Tớ báo cho cậu biết là còn chưa đến bảy giờ sáng, tớ đang ngủ và tớ không ở một mình đâu.
Trên mặt bàn kính đặt trong phòng khách, Carole nhận thấy một chai vodka loại xoàng đã cạn cùng một túi cần sa gần như trống rỗng.
- Tớ tưởng cậu đã thôi tất cả những thứ này, cô nói giọng buồn bã.
- À chưa, cậu thấy đấy: tớ mặc kệ đời, tớ đã phá tan tành sự nghiệp của cậu bạn thân nhất và chẳng thể giúp nổi khi cậu ta buồn phiền, vậy nên đúng thế đấy: tớ say xỉn, tớ hút vài điếu và…
- … Và cậu ngủ với gái.
- Phải, đó là việc của tớ, hiểu chứ?
- Là ai thế? Sabrina? Vicky?
- Không, là hai ả điếm giá 50 đô la lượm được trên đại lộ Creek. Trình bày như vậy với cậu đã đủ chưa?
Bị bất ngờ, cô nhếch mép vẻ khó chịu, không tài nào đoán được cậu bạn đang nói thật hay chỉ cố tình khiêu khích cô.
Milo bật máy pha cà phê rồi vừa tống một viên thuốc vào mồm vừa ngáp.
- Được rồi, Carole: tốt hơn hết là cậu nên có một lý do chính đáng để đánh thức tớ lúc tờ mờ sáng thế này.
Nữ cảnh sát trẻ bối rối đôi chút nhưng lấy ngay lại được tinh thần:
- Tối qua, tớ đã để lại dấu hiệu nhận biết của chiếc Bugatti tại sở cảnh sát và yêu cầu họ báo cho tớ nếu có gì mới, và cậu đoán được chuyện gì không? Người ta vừa mới tìm thấy xe của cậu trong một cánh rừng gần San Diego.
Cuối cùng gương mặt Milo cũng sáng lên.
- Thế còn Tom?
- Chẳng có tin tức gì. Chiếc Bugatti đã bị kiểm tra vì vượt quá giới hạn tốc độ nhưng cô gái lái xe không chịu dừng lại.
- Cô gái lái xe ư?
- Theo cảnh sát địa phương, không phải Tom cầm lái mà là một cô gái. Tuy nhiên báo cáo cũng nói đến sự có mặt của một hành khách nam.
Cô căng tai về hướng phòng tắm. Ngoài tiếng nước vòi sen chảy còn có tiếng máy sấy tóc: đúng thực là có hai người trong đó…
- Cậu bảo là ở gần San Diego à?
Carole xem lại bản báo cáo:
- Phải, trong một khu hoang vắng quanh Rancho Santa Fe.
Milo gãi đầu, càng khiến cho mái tóc dựng ngược của anh thêm rối bù.
- Tớ nghĩ mình sẽ tới tận nơi bằng chiếc xe mới thuê. Tìm kiếm một chút có lẽ sẽ thấy dấu vết gì đấy hé lộ hành trình của Tom.
- Tớ sẽ đi cùng cậu! cô quyết định.
- Không cần đâu.
- Tớ không hỏi ý kiến cậu. Tớ sẽ tới đó dù cậu có muốn hay không.
- Thế còn công việc của cậu?
- Hàng thế kỷ rồi tớ chưa nghỉ phép! Vả lại có hai người đi điều tra thì cũng không thừa đâu.
- Tớ rất sợ cậu ấy làm chuyện gì ngốc nghếch, Milo thú nhận, mắt nhìn vào vô định.
- Còn cậu, chẳng phải cậu cũng đang làm chuyện ngốc nghếch đó sao? cô xẵng giọng hỏi anh.
Cửa phòng tắm bật mở và hai cô gái Nam Mỹ bước ra, vừa đi vừa chuyện phiếm. Một cô không mặc gì phía trên, khăn tắm quấn trên đầu, cô kia giấu mình trong chiếc áo choàng tắm.
Nhìn thấy họ, Carole cảm thấy buồn nôn: hai cô gái đó giống hệt cô! Trông họ cục mịch hơn, già hơn nhưng một người có ánh mắt trong sáng của cô, một người có dáng vẻ cao lớn và đôi má lúm của cô. Cô sẽ trở thành như họ nếu như không dứt được khỏi khu MacArthur Park.
Cô giấu vẻ bối rối của mình nhưng anh đoán ra.
Anh giấu nỗi xấu hổ của mình nhưng cô nhận thấy.
- Tớ quay lại sở cảnh sát để xin nghỉ, cuối cùng cô cũng lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng nặng nề. Còn cậu, tắm rửa đi rồi đưa hai cô bạn của cậu về, sau đó, khoảng một tiếng nữa thì tới nhà đón tớ, được không?
o O o
BÁN ĐẢO BAJA, MÊHICÔ
8 GIỜ SÁNG
Tôi mở hé một bên mắt. Mặt đường còn ướt nước mưa phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, những tia nắng sớm rọi vào kính chắn gió còn lấm tấm những hạt mưa.
Cuộn mình trong chiếc chăn lông, cơ thể mỏi nhừ, cứng đờ và mũi thì rỉ máu, tôi thức giấc, nằm cuộn mình trên băng ghế sau của chiếc Fiat 500.
- Thế nào, anh ngủ ngon chứ? Billie hỏi tôi.
Tôi nhỏm dậy, mặt nhăn nhó, người gần như tê liệt vì bị vẹo cổ:
- Chúng ta đang ở đâu thế?
- Trên một quãng đường vắng, ở một nơi nào đó.
- Cô đã lái xe cả đêm à?
Cô ta gật đầu đầy thích thú còn tôi, nhìn vào gương chiếu hậu, tôi thấy mặt mình biến dạng khủng khiếp vì những cú đòn tối qua.
- Trông thế này hợp với anh đấy, cô ta nói, không có vẻ gì là đang đùa. Tôi không thích cái vẻ quá công tử của anh: như thế này mang lại cho anh bộ mặt đáng ghét.
- Cô thực có khiếu thăm hỏi người khác.
Tôi nhìn qua kính xe: khung cảnh bên ngoài trở nên hoang vắng hơn. Con đường hẹp và nứt nẻ chạy qua vùng núi khô cằn, đây đó mọc lên vài khóm cây: xương rồng đá, cây thùa lá thịt, bụi gai. Dòng xe chạy thưa thớt nhưng vì lòng đường hẹp nên để tránh được xe tải và xe buýt cũng khá khó khăn.
- Tới phiên tôi cầm lái để cô chợp mắt một lát.
- Chúng ta sẽ dừng tại trạm xăng tới.
Nhưng các trạm dừng chân khá thưa thớt và không phải chỗ nào cũng mở cửa. Chúng tôi đã đi qua nhiều ngôi làng nằm lẻ loi, trông như những ngôi làng ma, mà chưa gặp được trạm nào. Đến chỗ ngoặt vào một trong những ngôi làng ấy, chúng tôi gặp một chiếc Corvette màu cam, đỗ bên vệ đường, đèn báo SOS bật sáng. Một gã trai đứng dựa lưng vào ca pô xe – hẳn gã ta sẽ nổi tiếng nếu đi quảng cáo lăn khử mùi -, trên tay là một tấm bảng nhỏ: out of gas[1">.
- Ta giúp anh ta nhé? Billie đề nghị.
- Không, trông như một màn lừa đảo cũ rích, giả vờ hỏng xe để cướp của khách du lịch ấy.
- Ý anh muốn nói dân Mêhicô đều là phường trộm cắp hết à?
- Không, ý tôi là với cái thói muốn kết thân với mọi gã bô trai ở cái đất nước này của cô thì chúng ta sẽ còn gặp rắc rối nữa.
- Lúc được người khác cho đi nhờ xe anh đã chẳng rất sung sướng còn gì!
- Nghe này, mọi việc rõ như ban ngày ấy: gã kia sẽ cuỗm tiền và xe của chúng ta! Nếu cô muốn thế thì cứ dừng lại, nhưng đừng có mong tôi chúc phúc cho nhé!
May thay, cô ta không mạo hiểm và chúng tôi tiếp tục phóng đi.
Sau khi đổ xăng, chúng tôi dừng tại một tiệm thực phẩm nhỏ. Bên trong tủ kính dài cũ kỹ là mấy thứ hoa quả tươi, sản phẩm từ sữa và bánh ngọt được bày biện sơ sài. Chúng tôi mua những gì ăn được và đi thêm được vài ki lô mét thì tự tổ chức một bữa ăn ngoài trời dưới gốc cây Joshua.
Nhấm nháp tách cà phê vẫn còn bốc khói, tôi nhìn Billie đầy ngưỡng mộ. Ngồi trên tấm khăn trải, cô ta đang ngấu nghiến mấy chiếc bánh quy quế và bánh rán phủ đường.
- Ngon quá đi mất! Anh không ăn gì sao?
- Có gì đó không ổn lắm, tôi trả lời, vẻ ngẫm nghĩ. Trong truyện của
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 11 - [Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách,
Trang 11 - [Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách hay nhất