[Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comng có lúc nghệ thuật cũng vẫn chưa đủ và sẽ đến lượt chứng điên loạn cùng cái chết. Và ngay cả khi tôi chẳng có được tài năng như bất kỳ ai trong những văn nghệ sĩ kể trên thì bất hạnh thay tôi lại có chung chứng loạn thần kinh với họ.
o O o
Milo đậu ô tô vào bãi đỗ xe rợp bóng cây của một tòa nhà hiện đại, bề mặt được ốp đá cẩm thạch hồng kết hợp với kính: phòng khám của bác sĩ Sophia Schnabel.
- Bọn tớ là đồng minh của cậu, chứ không phải kẻ thù đâu nhé, Carole trấn an tôi một lần nữa khi bắt kịp tôi và Milo trên những bậc thang dẫn vào tòa nhà.
Cả ba chúng tôi cùng bước vào bên trong. Tại quầy lễ tân, tôi ngạc nhiên khi biết rằng một cuộc hẹn đã được đặt trước dưới tên tôi và lịch nhập viện của tôi được ấn định từ hôm qua.
Tôi cam chịu bước theo hai người bạn vào thang máy mà không hỏi han gì. Buồng thang máy trong suốt đưa chúng tôi lên tầng cao nhất, ở đó cô thư ký dẫn chúng tôi vào một phòng làm việc rộng thênh thang và ra hiệu cho chúng tôi rằng bác sĩ sẽ tới ngay.
Căn phòng rộng rãi, sáng sủa, mọi thứ được bố trí quanh một bàn làm việc lớn và một bộ xô pha góc bọc da màu trắng.
- Khá nhiều ghế đấy chứ! Milo thốt lên rồi ngồi xuống một chiếc ghế hình lòng bàn tay.
Các tác phẩm điêu khắc theo phong cách đạo Phật được bày biện khắp phòng tạo ra một không gian thanh tịch, hẳn là sẽ giúp bệnh nhân dễ dàng trút bầu tâm sự hơn: tượng Phật nửa người bằng đồng, Bánh xe Luân hồi bằng sứ, đôi linh dương và đài phun nước bằng cẩm thạch…
Tôi quan sát Milo đang gắng tìm một câu nói bông đùa hay một trò vui nào đó vốn là sở trường của cậu ta. Ngồi giữa những bức tượng và cách bài trí trong phòng này, có thể nghĩ ra đến hàng chục câu xỏ xiên, nhưng cậu ta lại chẳng nói được gì, vì vậy mà tôi hiểu ra rằng cậu ta đang giấu tôi chuyện gì đó nghiêm trọng.
Tôi quay sang tìm kiếm sự ủng hộ từ Carole nhưng cô ấy lại lảng tránh ánh mắt tôi, làm ra vẻ như đang quan tâm đến những tấm bằng đại học của bác sĩ Sophia Schnabel treo trên tường.
Kể từ sau vụ ám sát Ethan Whitaker, Schnabel đã trở thành vị “bác sĩ tâm lý không thể thiếu của các ngôi sao”. Bà đã khám chữa bệnh cho những tên tuổi lớn nhất của Hollywood: diễn viên, ca sĩ, nhà sản xuất, ngôi sao truyền thông, chính trị gia, những “con của”, rồi cả những “con của con của”.
Bà còn tham gia dẫn một chương trình truyền hình trong đó một khán giả bất kỳ có thể chia sẻ những chuyện thầm kín của mình và được tặng cho vài phút “tư vấn của ngôi sao” (như tên chương trình) khi trực tiếp kể lại thời thơ ấu bất hạnh, chứng nghiện ngập, những vụ ngoại tình, những clip sex và những phút giây tưởng tượng được làm tình tay ba của mình.
Một bộ phận của ngành công nghiệp giải trí ca tụng Sophia Schnabel. Phần khác lại e sợ bà. Thiên hạ đồn đại rằng sau hai mươi năm hành nghề, bà bác sĩ có được một kho dữ liệu ngang tầm kho của Edgar Hoover[3">: hàng nghìn giờ ghi âm lại các cuộc chữa trị tâm lý với những bí mật đen tối nhất và cũng ít muốn tiết lộ nhất của cả Hollywood. Những file dữ liệu mật, bình thường được giữ kín để đảm bảo nguyên tắc bí mật trong y học, nhưng nếu được công bố rộng rãi chúng có thể làm nổ tung ngành giải trí và khiến nhiều nhân vật trong giới chính trị cũng như pháp lý mất chức.
Vụ lùm xùm mới đây lại càng củng cố thêm quyền lực của Sophia. Vài tháng trước, một bệnh nhân của bà, Stephanie Harrison – vợ góa của tỷ phú Richard Harrison, người sáng lập ra chuỗi siêu thị Green Cross – đã chết vì dùng thuốc quá liều khi mới ba mươi hai tuổi. Trong quá trình khám nghiệm tử thi, người ta đã tìm thấy trên người bà này những dấu vết của thuốc chống trầm cảm, thuốc giảm đau và giảm béo. Chuyện không có gì là lạ ngoài việc thuốc được dùng với liều thực sự rất mạnh. Anh trai của người phụ nữ quá cố đã lên truyền hình buộc tội bác sĩ Schnabel đẩy em gái mình tới nhà xác. Người đàn ông này đã thuê cả tiểu đoàn luật sư cùng thám tử tư, trong lúc lục lọi căn hộ của Stephanie họ đã phát hiện ra hơn năm chục đơn thuốc. Các hướng dẫn điều trị cho năm cái tên khác nhau, tất cả đều được chính tay… Sophia Schnabel viết. Với nữ bác sĩ tâm lý, vụ việc xảy đến thật không đúng lúc. Sau cái chết của Michael Jackson, dư luận đã biết đến sự tồn tại của một mạng lưới khổng lồ các bác sĩ sẵn sàng cung cấp những toa thuốc làm hài lòng các bệnh nhân giàu có nhất. Để ngăn chặn thực trạng này, chính quyền bang California đã khởi kiện nữ bác sĩ tâm lý tội gian lận trong việc cung cấp hướng dẫn điều trị nhưng sau đó lại đột ngột rút lại. Một hành động không thể giải thích nổi trong khi viện kiểm sát đã có trong tay mọi yếu tố để kết tội nữ bác sĩ. Việc cơ quan pháp lý đột ngột thay đổi thái độ, việc làm được nhiều người cho là do quan tòa hèn nhát muốn tránh những nhạy cảm chính trị, đã nâng Sophia Schnabel lên tầm không thể chạm tới.
Để có tên trong danh sách các bệnh nhân được ưu tiên của bà bác sĩ cần phải được một bệnh nhân cũ đỡ đầu giới thiệu. Tên bà là một trong những thông tin mật được các ngôi sao rỉ tai nhau, kiểu như: Mua ma túy ở đâu là tốt nhất? Làm việc với tay môi giới nào để có được những khoản đầu tư chứng khoán hời nhất? Làm thế nào có được chỗ xem đội Los Angeles Lakers chơi? Muốn đi chơi với một gái-gọi-không-giống-bất-kỳ-gái-gọi-nào-khác thì gọi số nào? (dành cho các quý ông) hoặc Tới bác sĩ thẩm mỹ nào để làm-lại-ngực-mà-người-ngoài-không-biết-tôi-đã-làm-lại-ngực? (dành cho các quý bà).
Tôi được lựa vào danh sách của bà bác sĩ là nhờ một nữ diễn viên truyền hình tên tuổi người Canada, cô ấy đã theo đợt điều trị nghiêm ngặt ở chỗ Schnabel để chữa chứng sợ khoảng rộng. Milo từng có ý định cưa cẩm cô nàng nhưng không thành công. Ban đầu tôi tưởng cô ấy là con người hời hợt nhưng thực ra lại rất tinh tế và có học thức, chính cô đã đưa tôi đến với những bộ phim đầy lôi cuốn của John Cassavetes và những bức tranh đầy tinh tế của Robert Ryman.
Tôi và bác sĩ Sophia Schnabel chưa bao giờ thực sự nói chuyện. Các cuộc hẹn của chúng tôi chỉ đơn giản là những cuộc phát thuốc diễn ra nhanh chóng, suy cho cùng, việc đó đều khiến cả hai đều hài lòng: bà bác sĩ hài lòng là bởi cuộc thăm khám với giá cắt cổ của tôi diễn ra không quá năm phút, còn tôi thì là bởi bà ta chẳng bao giờ cau có khi kê cho tôi những loại thuốc rác rưởi mà tôi không bao giờ quên yêu cầu.
o O o
- Chào các vị.
Bác sĩ Schnabel bước vào phòng và lên tiếng chào chúng tôi. Bà ta phô ra nụ cười thường trực vẫn thấy trên truyền hình và như thường lệ vẫn mặc một bộ vest da bóng lộn ôm sát cơ thể, bên trong là chiếc áo sơ mi hở ngực. Một vài người cho rằng nó sẽ khởi đầu một phong cách mới…
Như mọi lần, phải mất một lúc lâu tôi mới quen được với mái tóc ấn tượng mà bà ta tưởng là đã chế ngự được nhờ uốn nếp, mái tóc ấy tạo cảm giác bà ta đang đội trên đầu xác chết vẫn còn ấm nóng của một chú cún bông lông xoăn.
Nhìn cách bà bác sĩ nói chuyện với Milo và Carole, tôi chắc rằng bà ta đã gặp họ. Tôi bị đẩy khỏi cuộc nói chuyện như thể họ là bố mẹ tôi và đã thay tôi quyết định trong khi tôi chẳng có quyền nói một lời.
Điều khiến tôi lo nhất chính là chuyện Carole cũng rất lạnh lùng và xa cách tôi sau cuộc chuyện trò tình cảm một giờ trước. Trông cô ấy khá bối rối và ngập ngừng, rõ ràng là đang tự buộc mình ủng hộ một liệu pháp điều trị mà chính bản thân cô ấy cũng không ưa. Nhìn bề ngoài, Milo có vẻ quyết tâm hơn, nhưng tôi cảm thấy cậu ta chỉ tỏ vẻ vững vàng thế thôi.
Trong lúc nghe bài diễn văn khó hiểu của Sophia Schnabel, tôi chợt nhận ra: ở đây chẳng có gì liên quan đến liệu pháp điều trị bằng giấc ngủ cả. Đằng sau hàng tá những cuộc kiểm tra bà bác sĩ bắt tôi phải trải qua là một đợt giam giữ! Milo đang cố đưa tôi vào tình trạng được giám sát để thoát khỏi những rắc rối tài chính của cậu ta! Tôi cũng khá am hiểu luật pháp nên biết rằng tại California, bác sĩ có thể yêu cầu giam giữ hợp pháp một bệnh nhân trong vòng bảy mươi hai giờ nếu nhận thấy bệnh nhân của mình có tinh thần bất ổn, có thể gây hại cho xã hội, và tôi đoán chẳng khó khăn gì mà không xếp được tôi vào loại này.
Một năm trở lại đây, tôi đã hơn một lần gặp rắc rối với cơ quan công quyền và những rắc rối pháp lý của tôi còn lâu mới chấm dứt. Tôi đang được hưởng án treo sau lần bị buộc tội tàng trữ ma túy. Cuộc gặp gỡ với Billie – mà Milo đang cặn kẽ kể lại cho bác bác sĩ tâm lý nghe – cuối cùng sẽ biến tôi thành một bệnh nhân loạn tâm thần và nạn nhân của chứng ảo giác.
Tôi tưởng mình sẽ không phải chứng kiến điều gì ngạc nhiên hơn thế này nữa thì nghe thấy Carole nói về vết máu trên áo sơ mi của tôi và trên cửa kính ngoài sân hiên.
- Đó có phải là máu của anh không, anh Boyd? bà bác sĩ hỏi tôi.
Tôi không muốn giải thích cho bà ta: bà ta sẽ không tin tôi. Dù thế nào, bà ta cũng thôi không đưa ra nhận xét nữa và dường như tôi đang nghe thấy bà ta đọc biên bản khám bệnh cho cô y tá:
Đối tượng tự gây cho mình hoặc tìm cách gây cho người khác những tổn thương nặng về thể xác. Khả năng lý trí của anh ta rõ ràng là đã hỏng, khiến anh ta không thể hiểu được rằng mình cần phải điều trị, điều này giải thích tại sao cần một đợt giam giữ…
- Nếu các vị muốn, chúng ta sẽ thử một vài bài kiểm tra.
Không, tôi không cần kiểm tra, tôi không cần giấc ngủ nhân tạo, tôi không cần thuốc nữa! Tôi đứng lên để thoát khỏi cuộc chuyện trò.
Tôi bước dọc một vách ngăn bằng kính mờ, ở đó có bày một tác phẩm điêu khắc hình Bánh xe Luân hồi tô điểm thêm những ngọn lửa nhỏ và các hoa văn. Cao gần một mét, tác phẩm mang hình biểu tượng của đạo Phật phô ra tám nan hoa bánh xe chỉ ra tám con đường giải thoát khỏi nỗi đau. Bánh xe của Dharma quay theo cách đó: đi theo con đường hướng đến “cái phải làm”, thám hiểm con đường đó cho tới khi tìm ra “việc làm đúng”.
Giống như có điềm, tôi nhấc tác phẩm điêu khắc lên và cố hết sức ném vào ô cửa kính tràn ngập ánh sáng.
o O o
Tôi nhớ tiếng thét của Carole.
Tôi nhớ những tấm rèm bằng xa tanh bóng phấp phới trong gió.
Tôi nhớ cái khoảng trống nơi cơn gió lốc ùa vào thổi bay mấy tờ giấy và làm đổ bình hoa.
Tôi nhớ tiếng gọi của bầu trời.
Tôi nhớ cảm giác thả mình vào khoảng không mà không cần lấy đà.
Tôi nhớ thân thể mình thả rơi tự do.
Tôi nhớ nỗi buồn của cô bé sống trong khu MacArthur Park.
Chú thích
[1"> Trung tâm cai nghiện nổi tiếng tại California. (Chú thích của tác giả).
[2"> Tiếng anh: Họ đã cố thử thuyết phục tôi đi cai nghiện nhưng tôi nói: không, không, không. (Chú thích của tác giả).
[3"> Là gương mặt gây tranh cãi trong lịch sử Mỹ, Hoover giữ chức Giám đốc FBI từ năm 1924 đến năm 1972. Ông từng bị nghi ngờ đe dọa các chính trị gia cũng như các nhân vật của công chúng bằng những tài liệu về các mối quan hệ ngoài luồng và xu hướng tình dục của họ. (Chú thích của tác giả.)
CHƯƠNG 13 – NHỮNG KẺ ĐÀO TẨU
Rất nhiều người từng hỏi tôi rằng rốt cuộc, đến bao giờ tôi sẽ làm phim với nhân vật là những con người có thực.
Nhưng thực tế là gì cơ chứ?
Tim BURTON
- Anh đi lâu quá đấy! một giọng nói cằn nhằn.
Nhưng đó chẳng phải là giọng của một thiên thần, càng không phải giọng của thánh Pierre.
Đó là giọng Billie Donelly!
BÃI ĐẬU XE PHÒNG KHÁM
GIỮA TRƯA
Sau khi rơi xuống hai tầng nhà, tôi thấy mình người quấn rèm, nằm trên nóc một chiếc Dodge cũ kỹ, méo mó, đậu ngay dưới cửa sổ phòng làm việc của bác sĩ Sophia Schnabel. Một bên mạng sườn tôi hõm vào, cổ, đầu gối và mắt cá chân đau nhức, nhưng tôi vẫn còn sống.
- Tôi không muốn giục anh đâu, Billie tiếp tục, nhưng nếu chúng ta không mau chuồn khỏi đây thì tôi e rằng lần này họ sẽ bắt anh mặc áo trói cho người điên đấy.
Cô ta lại lục tủ quần áo của Aurore và lần này thì mặc một chiếc áo sát nách màu trắng, quần bò ống xuông cùng áo vest ôm sát có viền đăng ten màu bạc.
- Thôi đi nào, anh không định đón Giáng sinh trên cái nóc xe này đấy chứ! cô ta nài, tay vung vẩy chùm chìa khóa được xâu lại bằng chiếc vòng có biểu tượng “Bugatti”.
- Chính cô đã xoáy chìa khóa của Milo! tôi vừa nói vừa tụt khỏi nóc xe.
- Phải cảm ơn ai ấy nhỉ?
Thật không thể tin nổi là tôi chỉ bị vài vết thương nhẹ, nhưng khi đặt chân xuống đất, tôi không thể không kêu lên vì đau đớn. Tôi bị bong gân ở mắt cá chân nên không bước đi được.
- CẬU TA KIA RỒI! Milo hét lên khi bước vào bãi đậu xe, cậu ta dẫn theo ba y tá lực lưỡng như cầu thủ bóng bầu dục để đuổi theo tôi.
Billie ngồi vào sau vô lăng chiếc Bugatti còn tôi vội lao vào băng ghế sau.
Cô gái nhấn ga tiến về phía lối ra ngay khi cổng tự động hạ xuống. Vẻ rất tự tin, cô ta để xe trượt dài trên lối đi rải sỏi.
- Chúng ta sẽ chuồn được.
- QUAY LẠI ĐI, TOM! Carole van nài trong khi chúng tôi lao vút qua mặt cô bạn.
Ba gã to cao định ra chặn đường chúng tôi, nhưng Billie đi chậm lại rồi đột ngột tăng tốc, vẻ rất thích thú.
- Hãy thừa nhận là anh thấy vui khi được gặp lại tôi đi! cô ta nói vẻ đắc thắng trong khi chiếc xe lao qua rào chắn và trả chúng tôi về với tự do.
CHƯƠNG 14 – CÔ GÁI NÀY LÀ AI?
Chiến đấu đi! Hãy thắp lại ngọn lửa đã lụi tàn.
Dylan THOMAS
- Giờ chúng ta đi đâu đây? tôi hỏi, hai tay níu chặt dây an toàn.
Sau khi rẽ ở đại lộ Pico, chiếc Bugatti phóng hết tốc lực trên đường cao tốc Pacific Coast.
Ngồi ở ghế lái và tự coi mình là Ayrton Senna, Billie có kiểu lái xe vô lối: phanh gấp, tăng tốc chớp nhoáng, lạng lách tùy ý.
- Chiếc xe này đúng y như tên lửa! cô ta chỉ đáp có vậy.
Đầu tựa sát vào lưng ghế, tôi có cảm tưởng mình đang ở trên một chiếc máy bay lúc hạ cánh. Tôi nhìn cô ta điều khiển cần tốc độ với vẻ khéo léo hiếm thấy. Rõ ràng là cô ta đang rất vui thích.
- Có vẻ hơi ồn, đúng không?
- Ồn ư? Anh đùa đấy à? Tiếng động cơ của con xe này nghe như nhạc Mozart ấy!
Vì lời nhận xét của mình chẳng có tác dụng gì với Billie nên tôi nhắc lại, vẻ khó chịu:
- Thôi được rồi, chúng ta đi đâu đây?
- Mêhicô.
- Hả?
- Tôi đã chuẩn bị sẵn cho anh một túi quần áo cùng túi đồ vệ sinh cá nhân rồi.
- Không được! Tôi chẳng đi đâu cả!
Bị vụ việc làm cho rối bời, tôi bảo cô ta đỗ lại một phòng khám nào đó để tôi chữa trị mắt cá chân nhưng cô ta phớt lờ yêu cầu của tôi.
- Dừng lại, tôi vừa ra lệnh vừa tóm lấy cánh tay cô ta.
- Anh làm tôi đau đấy!
- Dừng ngay xe lại!
Cô ta cho xe chồm lên vệ đường rồi đột ngột phanh lại. Chiếc Bugatti trượt đi một chút rồi dừng lại giữa một đám bụi mù mịt.
o O o
- Chuyện đi Mêhicô là thế nào đây?
Cả hai chúng tôi ra khỏi xe và đứng cãi nhau trên bờ dốc phủ toàn cỏ bên vệ đường.
- Tôi đưa anh tới nơi anh không đủ dũng khí để tới!
- Vậy sao? Thế tôi có thể biết cô muốn ám chỉ điều gì không?
Để át đi tiếng ồn trên đường, tôi buộc phải hét lên, việc ấy khiến mạng sườn tôi càng đau dữ dội hơn.
- Tìm gặp Aurore! cô ta gào lên đúng lúc một chiếc xe trọng tải lớn lao qua chiếc Bugatti và bấm còi inh ỏi.
Tôi nhìn cô gái, hoàn toàn sững sờ.
- Tôi không thấy Aurore có liên quan gì ở đây.
Không khí nồng nặc mùi dầu máy và ô nhiễm. Đằng sau hàng rào, thấp thoáng phía xa là đường băng và các tháp kiểm soát không lưu của sân bay quốc tế Los Angeles.
Billie mở cốp xe rồi chìa cho tôi một tờ People Magazine. Trên trang bìa trưng lên các tít bài đáng chú ý của số báo: cặp đôi Brangelina có nguy cơ chia tay, hành động ngông cuồng của Pete Doherty, loạt ảnh kỳ nghỉ tại Mêhicô của nhà vô địch giải đua Công thức 1, Rafael Barros, cùng bạn gái mới… Aurore Valancourt.
Như để làm mình đau đớn, tôi mở tờ tạp chí đến trang đã được chỉ dẫn rồi nhìn những bức ảnh tuyệt vời chụp tại một nơi đẹp như thiên đường. Giữa những mỏm đá dốc đứng, bãi cát trắng mịn cùng làn nước xanh trong, Aurore đẹp rạng rỡ và có vẻ thanh thản trong vòng tay nhà quý tộc của mình.
Mắt tôi nhòa đi. Toàn thân cứng đờ, tôi cố đọc bài báo nhưng không thể. Chỉ những câu được in nổi bật mới khắc sâu vào tâm trí tôi đầy đau đớn.
Aurore: “Chuyện của chúng tôi chỉ mới bắt đầu nhưng tôi biết rằng Rafael chính là người đàn ông mình chờ đợi.”
Rafael: “Hạnh phúc của chúng tôi sẽ trọn vẹn khi Aurore sinh cho tôi một đứa con.”
Tôi quẳng tờ báo đi vì ghê tởm, sau đó, dù đang bị treo bằng lái, tôi nhảy vào ngồi sau vô lăng, đóng cửa rồi quay đầu xe để quay lại thành phố.
- Này! Anh không định bỏ tôi lại bên vệ đường đấy chứ! Billie kêu lên, vẫy tay rối rít rồi chạy đến đứng trước ca pô.
Tôi để cô gái lên xe vì biết cô ta sẽ chẳng để tôi yên thân dù chỉ một phút.
- Tôi hiểu nỗi đau của anh… cô ta lên tiếng.
- Cô có tỏ lòng thương hại cũng vô ích thôi, cô chẳng hiểu gì sất.
Tôi vừa phóng xe vừa cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Tôi cần phải suy xét lại tất cả những gì đã xảy ra từ sáng tới giờ. Tôi cần phải…
- Anh tính đi đâu đây?
- Về nhà.
- Anh làm gì còn nhà nữa! Vả lại, tôi cũng thế, tôi chẳng còn nhà nữa.
- Tôi sẽ tìm một luật sư, tôi lẩm bẩm. Tôi sẽ tìm cách lấy lại nhà và tất cả số tiền Milo đã đánh mất của tôi.
- Sẽ chẳng ăn thua gì đâu, cô ta lắc đầu, nói thẳng thừng.
- Cô ngậm miệng lại! Và đừng có chõ vào chuyện của tôi nữa.
- Nhưng đây cũng là chuyện của tôi! Tôi đã nói với anh rằng tôi bị kẹt ở đây là do anh để cho cái quyển sách chết tiệt đó bị in hỏng còn gì!
Tới chỗ dừng đèn đỏ, tôi thọc tay vào túi áo và thấy khây khỏa đôi chút khi tìm được lọ thuốc an thần. Mạng sườn tôi đau nhức, mắt cá chân bỏng rát còn trái tim thì tan vỡ. Vậy nên tôi ngậm luôn ba viên thuốc mà chẳng cảm thấy tội lỗi gì.
- Làm thế thật dễ hơn nhiều… Billie nói với tôi bằng giọng vừa trách móc vừa thất vọng.
Lúc này, tôi thực sự muốn lao vào đánh cô ta nhưng tôi hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh.
- Không phải cứ khoanh tay đứng nhìn rồi nốc thuốc là anh sẽ giành lại được cô ấy đâu!
- Cô chẳng hiểu gì về mối quan hệ giữa tôi và Aurore cả. Và nói cho cô hay rằng tôi đã thử đủ mọi cách để giành lại cô ấy.
- Có lẽ anh quá vụng về hoặc cũng có thể anh chưa chọn đúng thời điểm thích hợp. Có thể anh tưởng rằng mình hiểu phụ nữ nhưng thực ra anh lại chẳng hiểu gì về họ cả. Còn tôi thì tôi nghĩ mình có thể giúp anh…
- Nếu cô thực sự muốn giúp tôi thì xin cô hãy cho tôi một phút yên lặng. Chỉ một phút thôi!
- Anh muốn tống khứ tôi đi phải không? Vậy thì hãy bắt đầu viết lại đi. Anh càng hoàn thành cuốn tiểu thuyết của mình sớm bao nhiêu tôi càng sớm quay lại thế giới tưởng tượng bấy nhiêu!
Hả hê với câu đối đáp của mình, cô ta khoanh tay lại chờ đợi phản ứng của tôi nhưng không thấy gì.
- Nghe này, cô ta lại bắt đầu đầy hào hứng, tôi đề nghị với anh một vụ giao kèo thế này: chúng ta hãy tới Mêhicô, tôi giúp anh giành lại Aurore và để đổi lại, anh viết nốt cuốn cuối cùng trong bộ ba tiểu thuyết của mình vì đó là cách duy nhất trả tôi về với nơi chốn của tôi.
Tôi gãi gãi lông mày, sững sờ trước lời đề nghị ngông cuồng này.
- Tôi có mang theo máy tính của anh đây: nó ở trong cốp xe, cô ta nói rõ, cứ như thể tình tiết này có thể làm thay đổi quyết định của tôi.
- Như thế không
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 7 - [Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách,
Trang 7 - [Truyện tiểu thuyết] - Cô gái đẹp trong cuốn sách hay nhất