[Truyện tiểu thuyết] - Cô ôsin đáng yêu
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Cô ôsin đáng yêu tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.com là gì đây? Nó tự hỏi, không biết hắn có ăn phải cái gì không nữa? Bỗng dưng tử tế với nó. Không lẽ, hắn định mời nó đi ăn rồi nhân tiện bỏ độc vào đồ ăn để khử nó luôn?
Nó lắc đầu, không thể nào. Vậy sao tự dưng hắn lại tốt thế?
- Thôi đi luôn đi. Anh đói lắm rồi! – vừa nói hắn vừa ôm bụng kêu đói như sắp chết.
Nó bật cười rồi không nghĩ gì thêm để hắn kéo ra xe.
+++++
Những chùm đèn neon tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo bao quát cả nhà hàng. Hắn kéo ghế cho nó ngồi xuống, đúng lúc người phục vụ bước đến đưa tờ menu.
- Em ăn gì? – hắn ngồi xuống đối diện nó rồi hỏi.
- Gì cũng được – nó cười nhẹ, nhún vai.
Nó để hắn gọi món, còn nó ngồi nhìn xung quanh nhà hàng. Hình như nhà hàng này được thiết kế theo lối kiến trúc cổ điển thì phải? Những chùm đèn, những cái bát, cái bàn cũng giống cổ điển. Đúng là rất sang trọng nhưng cũng không màu mè.
A….. sao đau bụng thế này? Không lẽ đến tháng rồi? Nó nhăn nhó ôm bụng, cố gắng chịu đựng để hắn không biết.
- Ừm…… tôi đi vệ sinh một lát – nó cười gượng rồi đứng dậy.
Vào trong nhà vệ sinh, nó ôm bụng. Chắc đúng là đến ngày thật rồi.
“Rầm….”. Vì đau bụng quá nên loạng choạng thế nào nó lại va phải người ta. Nó chỉ còn cúi đầu xin lỗi rối rít rồi đi thẳng vào trong phòng.
Người phụ nữ nhìn nó, bà khẽ nhíu mày.
- Alissa……??
—-
- Em ăn gì mà lại bị đau bụng đến mặt xanh lanh vàng thế kia hả?
Hắn đỡ nó lên giường nằm. Lúc nãy nó bước từ phòng vệ sinh ra mà hắn tưởng xác ướp bước ra chứ.
- Ai biết được! Tự dưng nó đau bụng dữ dội thế….. – nó vừa nhăn nhó vừa nói.
- Em đúng là hết thuốc chữa. Sao lúc đầu không nói cho anh?
Nó cười nhạt, mặt vẫn nhăn nhó vì đau bụng. Hóa ra là không phải đến ngày mà ăn lung tung nên bị vầy.
- Đau lắm hả? – hắn ngồi xuống đối diện nó, nâng cằm nó lên.
Không biết vì đau quá hay bị gì mà mắt nó đã rơm rớm nước. Nó gật nhẹ đầu.
- Để anh đi lấy thuốc! – hắn vội vàng chạy xuống nhà.
Lúc này nó cảm thấy nó giống một nàng công chúa vậy. Được hắn bao bọc từng tí một, nhưng nó thấy vui.
+++++
Những tia nắng nhỏ chiếu qua chiếc rèm cửa sổ, rọi vào mắt nó. Nó khẽ nheo mắt để thích nghi dần với thứ ánh sáng kia. Dần dần ngồi dậy, nó đẩy nhẹ tay hắn ra. Hôm qua hắn nằm cạnh nó suốt đêm sao? Nó tiến lại phía cửa sổ, mở toang cánh cửa ra để căn phóng hứng trọn những tia nắng ấm áp. Nhưng hình như trời sắp mưa thì phải? Bất giác nó có một dự cảm không lành.
“You raise me up…..”. Nhạc chuông của nó lại vang lên. Đã gần hai năm qua nó vẫn không thay đổi nhạc chuông này.
- Alo!
- Tôi là quản gia của cô Amy đây! Cô ấy….. nhập viện rồi! – giọng bà quản gia hơi nghẹn lại.
“Đoàng….. đoàng….”. Sao giữa trời nắng lại có sấm thế này. Mà cũng không hẳn là nắng, trời sắp mưa!
- Tôi sẽ đến ngay!
Nó cúp máy rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Đây là một sự chào đón ngày mới không chút hứng khởi.
*****
- Cô ấy sao rồi!
Nó vừa nói vừa thở dốc.
- Vẫn đang cấp cứu – bà quản gia lo lắng chạy đến chỗ nó.
Nó ngồi xuống cái ghế cạnh đó, cúi gằm mặt, đan hai tay vào nhau. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Nó vội vàng chạy đến chỗ bác sĩ đang đứng. Bên trong, chiếc xe đặt Amy được đẩy ra. Khuôn mặt xinh đẹp tựa thiên thần hằng ngày, lúc này được che lấp bởi một lớp khăn trắng. Nó quay lại nhìn bác sĩ.
- Cô ấy…..
Nó nhìn bác sĩ….. và cuối cùng….. chỉ nhận được cái lắc đầu. Cái lắc đầu ấy đã kết thúc mạng sống của Amy. Không thể nào, sao Amy có thể chết được chứ? Nó tiến lại phía chiếc giường. Nhẹ nhàng lật tấm khăn lên. Nó nhắm chặt mắt để ngăn những dòng nước mắt chảy ra.
Tạm biệt nhé…….. bạn tốt!
++++
Ánh hoàng hôn khẽ buông mình xuống rực rỡ, sóng biển vỗ rì rào xô nhau vào lòng cát trắng. Bầu trời chứa những đám mây thẫm đen như chùm nho mọng nước lặng lẽ trôi qua. Những cơn gió đậm hương vị biển òa đến, nhanh chóng chào đón nó, cuốn lấy mái tóc mềm đang tung bay của nó. Nó ngồi thu người trên bãi biển ngắm hoàng hôn. Hôm nay là ngày mà Amy dời khỏi thế gian. Không ngờ cô lại đi nhanh như vậy! Nó nghĩ, sự đời thật phức tạp.
Một bàn tay khẽ đặt lên vai nó. Nó theo phản xạ, quay người lại. Đập vào mắt là một người phụ nữ trung niên. Nó khẽ nhíu mày. Nó cảm thấy dường như nó đã gặp người này ở đâu đó rồi thì phải?
- Alissa! – người phụ nữ kia nói khẽ nhưng cũng đủ để nó nghe thấy.
- Bác biết tôi? – nó lấy tay chỉ vào mình.
- Alissa à! Mẹ đây! Con không nhận ra mẹ sao?
Mẹ? Mẹ nó đã mất rồi mà! Nhưng sao người phụ nữ này đúng là….. có nét gì đó rất giống mẹ nó. Không phải….. mẹ nó là một người vô cùng giản dị, còn người phụ nữ này….. nhìn thoáng qua chắc chắn là dân quý tộc.
- Hình như bà nhầm người rồi. Tôi đúng là Alissa nhưng mẹ tôi mất lâu rồi.
- Không! Là mẹ đây mà. Con không nhận ra mẹ sao Alissa? Mẹ là Sabrina mẹ của con đây mà!
Sabrina! Đúng là tên mẹ nó rồi. Không lẽ người này….. đúng là mẹ nó? Tỉnh lại đi Alissa, mẹ mày đã mất rồi. Chỉ là ảo giác thôi, ảo giác thôi. Nó cố gắng lắc đầu để xua tan cái nó nghĩ là ảo giác đấy đi.
- Alissa! Là mẹ thật đây! – bà Sabrina nắm lấy tay nó nói.
Khóe mắt nó có nước.
- M….. mẹ! – nó khẽ nói.
- Ừ! Mẹ đây! – bà ôm chầm lấy nó.
—–
Nó ngồi đối diện với bà Sabrina, tay nó vẫn còn hơi run vì không tin được người phụ nữ trước mắt này là mẹ mình. Quả thực, mẹ nó thay đổi nhiều quá. Bà thay đổi nhiều đến nỗi khiến nó không còn nhận ra mẹ mình.
- Mẹ bây giờ đang sống với ai? – lúc này nó mới hỏi được một câu.
- Mẹ lập gia đình rồi! – bà mỉm cười khẽ nói.
Nó cũng cười, nó mừng cho bà. Bà đã chịu cực khổ suốt tuổi thanh xuân. Bà đáng được có hạnh phúc.
- Bố con dạo này thế nào?
- Bố đang ở với bà Elena. Con cũng không biết tình hình dạo này thế nào nữa! – nó xoay xoay cốc cà phê.
- Sao con lại không biết? Mà…. bố con…… đang ở với bà Elena sao? – bà Sabrina khẽ nhíu mày.
- Vâng! – nó cười nhạt – chuyện dài lắm, con sẽ kể cho mẹ sau.
- Ừm! Thế bây giờ các con đang sống với nhau à?
- Không. Các anh chị đều lập gia đình hết rồi. Con….. – nó hơi ngập ngừng, không biết nên nói sao cho mẹ nó hiểu nữa. Nếu nói nó chưa lập gia đình thì cũng không phải. Nó và hắn đã làm giấy kết hôn và tháng sau sẽ tổ chức đám cưới – cũng vậy.
Trong lòng bà Sabrina như mở cờ. Thực sự thì trong ba đứa, nó là người được bà yêu quý nhất. Bây giờ lại biết tin nó đã lập gia thất thì tất nhiên bà không tránh khỏi vui mừng.
- Vậy mau đưa mẹ đi gặp chồng con đi!
Cái từ “chồng” bà Sabrina vừa nói ra làm nó cảm thấy hơi lúng túng. Từ lúc kí vào tờ hợp đồng đó, nó chưa bao giờ coi hắn là chồng cả. Chỉ coi là bạn đối tác thôi.
- Vâng! – nó cười rồi đứng dậy.
Nó bước vào nhà, không quên kéo theo mẹ nó. Hình như trong nhà phảng phất mùi thơm thì phải. Giống mùi thức ăn! Không lẽ…… có trộm. Mà hắn đi đâu mà lại để trộm vào nhà không biết. Hay là….. hắn bị trộm đánh cho ngất xỉu luôn rồi. Ôi trời! Không thể nào, hắn khỏe như voi vậy, trộm nào mà vật được hắn. Nhiều khi trí tưởng tượng của nó cũng phong phú thật.
Bất chợt hắn từ đâu thò ra, trên cổ là chiếc tạp dề, tay thì cầm cái môi. Ôi trời! Nó vừa nhìn thấy cái gì thế này? Hắn đang nấu ăn sao? Đúng là chăm chỉ đột xuất. Không hiểu hôm nay hắn biết trước là mẹ hắn đến hay sao mà lại tỏ ra là một chàng rể “hiền” thế này?
- Anh đang làm gì vậy? – nó tròn mắt hỏi.
- Em không thấy hả? Anh đang nấu ăn cho “vợ yêu” mà!
Oẹ……. Nó thực sự đang cần một cái chậu để nôn. Gì mà “vợ yêu” chứ? Tên này hình như đầu hắn không ổn định thì phải. Nó nghĩ nhưng không dám biểu lộ ra ngoài. Vì nó biết còn một nhân vật ở đây chưa hiểu chuyện – mẹ nó. Nó cười gượng.
- Hôm nay em mời mẹ em đến ra mắt anh này!
Lúc này thì đúng là nó cảm thấy buồn nôn thật. Nó chưa bao giờ nói “em” “anh” thật mật như thế với hắn cả.
- Thế hả? – hắn vui vẻ nhìn ra phía sau nó.
Một người phụ nữ trung niên đập vào mắt hắn. Nhưng phải công nhận người phụ nữ này vô cùng đẹp. Khuôn mặt có phần giống nó.
- Cháu chào bác! – hắn cúi gập người xuống chào bà Sabrina – cháu là chồng của Alissa! – vừa nói hắn vừa vòng tay qua khoác vai nó.
Nó nghiến răng ken két cố chịu đựng.
Bà Sabrina mỉm cười nhẹ. Thấy các con bà hạnh phúc như vậy bà cũng an tâm rồi.
- Vậy hai đứa đã tổ chức đám cưới chưa?
- Tháng sau mẹ ạ! – nó lên tiếng.
Bà Sabrina gật gù. Đúng là bà đã già thật rồi. Cũng đã ngần ấy năm trôi qua kể từ ngày bà rời khỏi ông Steven – bố của nó. Bây giờ các con của bà đều đã trưởng thành cả. Bà thầm cảm ơn bố nó vì đã nuôi các con bà đến tận bây giờ. Bà thật không xứng đáng làm mẹ.
++++
Những chiếc đèn neon tỏa ra thứ ánh sáng mập mờ. Căn phòng tối thui, không có lấy một ánh đèn, chỉ có những ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn đang treo trên tường.
Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt hơn lúc nào hết. Chính giữa gian phòng ấy, là một người con gái vô cùng xinh đẹp. Làn da trắng trẻo, rèm mi dài và dày, sống mũi thẳng và đôi môi đỏ. Tất cả những điểm ấy đã đủ để làm cô trở thành nhân vật chính diện và là nhân vật đẹp nhất trong căn phòng lạnh lẽo này.
Dãy người hầu cúi gằm mặt, không một ai dám ngẩng đầu lên nhìn Tracy. Người ai cũng run lên bần bật. Mà nghĩ cũng phải, chỉ cần đứng trong căn phòng này dù chỉ một giây thôi cũng đủ làm họ chết ngạt rồi. Căn phòng của Tracy luôn luôn bao trùm bởi một màu đen.
Cô hầu gái đang quỳ dưới sàn khóc nức nở. Cố gắng van nài Tracy tha tội.
- Cô chủ! Cầu xin cô, cô tha cho tôi.
Đáp lại lời cầu xin đó chỉ là một cái nhếch mép đầy diễu cợt từ Tracy.
- Đây là lần thứ mấy – Tracy vẫn nói bằng chất giọng hết sức bình tĩnh.
Nhưng dường như chính sự bình tĩnh đó càng làm cho cô hầu gái thêm lo sợ hơn.
- Dạ….. cô chủ….. tôi biết lỗi rồi….. cầu xin cô tha cho tôi – cô hầu gái vẫn cố gắng van nài.
Khuôn mặt Tracy trở nên biến sắc thật sự. Không còn là khuôn mặt điềm nhiên ban nãy nữa, thay vào đó là một khuôn mặt toát ra hàn khí thực sự.
- Tôi nhắc lại câu hỏi một lần nữa. Đây là lần thứ mấy? – giọng của Tracy lúc này đã lên cao hơn. Vẻ mặt thiên thần ban nãy bây giờ đã biến thành ác quỷ.
- L…. là lần thứ 3 – cô hầu gái lí nhí trả lời.
Lại một nụ cười nửa miệng nữa xuất hiện trên khóe môi xinh xắn của Tracy.
- Cô còn nhớ lần trước tôi nói gì với cô chứ? Người hầu không được phép có tình cảm với chủ nhân, nếu lỡ như có….. – Tracy tiến lại gần cô hầu gái, nâng cằm cô gái lên – sẽ bị chém.
Cô gái kia hoảng thực sự, luống cuống không biết nói gì.
- N…. nhưng…… chính anh David là người đã bảo tôi làm chuyện ấy mà!
- Vậy sao cô không từ chối? – lúc này thật sự Tracy đã nổi cơn thịnh nộ, cô gắt lên – chẳng phải cô cũng thích sao? Bây giờ có thai thì lại ăn vạ. Đúng là đồ đàn bà con gái không có sĩ diện.
Cô hầu gái vẫn cúi gằm mặt.
- Lôi nó ra ngoài! – Tracy hất mặt cho mấy người cận vệ áo đen bên ngoài lôi cô hầu gái ra.
Tracy quay lại chiếc ghế rồi ngồi xuống. Đúng lúc đó một tiếng súng bên ngoài vọng lên, kết thúc là một tiếng kêu thảm thiết của cô hầu gái. Đám người hầu rùng mình với tiếng súng và tiếng kêu đó, cũng cảm thấy thương tiếc cho cô hầu gái. Thật đúng là Tracy vô cùng dã man, dù sao thì người ta cũng đang mang trong mình một cái bào thai mà.
Trở lại với khuôn mặt bình thản ban nãy, Tracy cao giọng:
- Nếu ai muốn giống như cô ta thì cứ việc, tôi sẽ không ngại đâu!
Dường như dãy người hầu đã hiểu ra hàm ý mà Tracy muốn nói, vội đồng thanh đáp.
- Dạ!
Sau khi đám người hầu đi ra, David – anh trai Tracy mới từ trong tủ quần áo đi ra. Miệng cười cười.
- Công nhận em dã man thật đấy!
- Anh có biết là em giết bao nhiêu người rồi không? – Tracy vẫn tỏ khuôn mặt thản nhiên nói.
- Khoảng ba mươi, bốn mươi gì đấy.
- Ba mươi lăm người. Nếu cái tin em giết người này mà lọt vào tai công an thì anh biết hậu quả sẽ thế nào không? Em sẽ vào tù. Vì vậy làm ơn đừng có cặp kè linh tinh với người hầu trong nhà nữa. Con nhỏ lúc nãy nó có thai rồi đấy. Em không phải là bảo mẫu mà suốt ngày đi theo anh! – Tracy gắt lên.
- Ok ok, em nói một lúc nữa là cái phòng này ngập “nước mưa” luôn đấy
“Cốc…. cốc…. cốc….”.
- Vào đi! – Tracy lấy lại khuôn mặt bình tĩnh ngồi ngay ngắn, chỉ kịp liếc cho David cái nhìn sắc lẹm.
David nhún vai cười rồi đứng ra bên cạnh Tracy.
- Cô Tracy, tôi đã tìm hiểu được người cô bảo tôi tìm – một anh chàng đeo kính đen, trông khá cao to bước vào.
Tracy xòe tay ra trước mặt anh chàng. Đặt lên tay cô một tấm ảnh và một phong bì, anh chàng cúi đầu rồi đi ra ngoài.
David đứng đằng sau giật lấy tấm ảnh.
- Ô ô! Ai mà khiến em gái anh để ý thế này? – David nhấn mạnh từ “để ý”, cố tình trêu trọc Tracy.
- Không liên quan đến anh! – Tracy trả lời cộc lốc.
David lại nhún vai, anh quen với kiểu nói chuyện này của Tracy rồi. Nhìn lại xuống tấm ảnh, một khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt anh, thậm chí người này đã để lại ấn tượng “không tốt lành” cho anh.
- Đâ… đây không phải là…. – David lắp bắp.
- Anh quen nó à? – Tracy ngước lên, nhíu mày hỏi.
- Không phải quen mà là….. rất quen mới phải – David nhếch môi cười một nụ cười vô cùng đểu cáng.
- Là sao? Anh gặp nó rồi à? – cái nhíu mày của Tracy càng rõ nét hơn.
- Ừm! Nó từng đánh anh. Mà sao em có thù gì với con nhỏ này à?
- Anh cứ chờ mà xem – Tracy nhếch môi cười, ánh mắt sắc lại – sẽ còn nhiều trò hay đây!
—–
Nó ngồi ung dung trên ghế xem tivi. Ngoài trời đang mưa tầm tã.
Bỗng chốc căn nhà trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Nó ngồi thu mình lại, khẽ rùng mình. Tay liên tục bấm điều khiển mà không dừng lại ở một kênh nào nhất định. Nó thở dài chán nản tắt tivi rồi nằm phịch xuống ghế. Tự nhiên hôm nay hắn biến đâu mất hút cả ngày không biết? Nó cũng buồn cười thật. Lúc hắn ở nhà thì cảm thấy khó chịu, lúc hắn không ở nhà thì thấy buồn. Chậc, không lẽ đầu óc nó có vấn đề rồi?
Nó phì cười với cái trí tưởng tượng phong phú của mình. Ngồi dậy định vào bếp làm cái gì đó ăn cho đỡ buồn thì tiếng chuông điện thoại reo. Nó vội vàng chạy lại nghe điện thoại.
- Aliss hả? Còn nhớ anh chứ cưng?
Một cái giọng đểu cáng vang lên ở đầu dây bên kia. Nó nhíu mày, sao tên này biết tên nó? Còn gọi nó là “cưng” nữa? Nhưng cái giọng này hình như nó đã nghe ở đâu đó rồi thì phải?
- Xin hỏi….. anh là?
- Sao quên anh nhanh thế cưng? Anh David đây! Em không nhớ đã từng đánh anh đến nỗi phải vào đồn à?
David? Không phải là tên người yêu cũ của Laura sao? Cái nhíu mày của nó càng rõ nét hơn.
- Anh muốn gì?
- Muốn gì à? Muốn em trả giá cho cái lần em đánh anh lần trước! – lúc này cá chất giọng đểu cáng lúc nãy của David không còn nữa mà thay vào đó là một cái giọng
xảo quyệt.
- Anh cần bao nhiêu? – nó đã không còn đủ kiên nhẫn để vòng vo với David nữa, nó vào thẳng luôn vấn đề chính.
- Anh sẽ hẹn em ở quán cà phê Paradise. Nếu cưng không đến sẽ có người phải bỏ mạng vì cưng đấy – David dập máy, kết thúc cuộc gọi là những tiếng cười vô cùng đểu giả của David.
Anh ta nói vậy là có ý gì? Không lẽ anh ta định bắt cóc Lin? Nghĩ vậy nó vội vàng gọi điện về nhà Laura.
- Alo! Aliss hả? Có chuyện gì không em? – giọng của Joe vang lên bên đầu dây bên kia.
- Lin đâu hả anh? – giọng nó gấp gáp khiến Joe hơi giật mình.
- Nó đang ở trường, hôm nay Laura đón nó. Có chuyện gì à?
- À! Không có gì. Thôi em cúp máy đây!
Tay nó run lên bần bật. Nó phải làm sao bây giờ?
Chưa kịp nghĩ thêm gì, nó vội chạy lên nhà thay quần áo.
- Alo! Chị Laura hả? Chị đón Lin chưa? – nó vội vã hỏi.
- Chị chưa! Hôm nay chị bận làm nên đón muộn. Chị có gọi điện cho bảo vệ ở đấy trông Lin rồi! – Laura vẫn từ tốn nói.
- Vâng! Vậy để em đón Lin cho – nó cúp máy rồi ngó vào trong nhà trẻ.
Bên trong tối thui, không một bóng người. Đến bảo vệ cũng không thấy đâu. Điện thoại nó reo, là David gọi.
- Alo! Anh đã đưa thằng bé đi đâu rồi? – nó gắt lên.
- Cưng thông minh đấy! Muốn nghe tiếng thằng bé không?
David đưa điện thoại vào tai Lin.
- Mẹ Aliss! Cứu con – tiếng thằng bé khóc nấc lên làm nó phát hoảng.
Tiếp theo là tiếng kêu của Lin đến nỗi nó ở đầu dây bên này cũng phải sởn cả gai ốc.
- A… anh làm gì thằng bé vậy? Nếu anh dám đụng đến một sợi tóc của nó…… tôi sẽ không tha cho anh đâu – nó gằn giọng, cố gắng giữ bình tĩnh.
- Cưng à! Vậy thì đừng để anh phải đợi lâu nữa. Nhanh chóng mang đến cho anh 3 tỷ thì anh sẽ thả thằng bé ra – vẫn là cái giọng đểu cáng ấy, David nói đồng thời tay kia làm động tác bịt mồm Lin.
- 3 tỷ? Anh định giết người à? Tôi lấy đâu ra 3 tỷ mà đưa cho anh?
- Mày không có thì thằng chồng mày có. Bảo nó đưa đúng 3 tỷ nếu không thì đừng có trách thằng này ác!
David dập máy hơn. Cái thái độ của anh ta thay đổi như vậy càng làm nó hoảng hơn. Nó phải làm sao bây giờ? Không lẽ lại nhờ vả hắn lần nữa? Nếu còn chần chừ thế này, thằng bé sẽ gặp nguy hiểm mất.
Nó luống cuống lấy điện thoại ra gọi cho hắn.
Nó nhất định không thể để cho những người mà nó yêu thương phải gặp đau khổ một lần nữa.
—-
David tung tung chiếc điện thoại trên tay, miệng cười gian xảo. Xong vụ này, anh sẽ có một khoản tiền kha khá để tiêu xài mà không cần nhờ đến ông bà già. Anh chán cái kiểu suốt ngày phải nghe lời, phục tùng ông bà già một cách vô điều kiện. Vụ này đúng là phải cảm ơn đứa em gái dễ thương của anh rồi.
Lin nhìn cái người đàn ông trước mắt một cách đầy căm phẫn. Tên này dám tống tiền mẹ mình sao? Đừng hòng, đừng tưởng mình là người lớn mà có bắt nạt được tôi? Lin lẩm bẩm.
David nhìn sang Lin, thấy thằng bé đang trừng mắt nhìn mình, David vung tay tát mạnh vào má thằng bé. Lin vẫn không khóc, thằng bé không bao giờ chịu khuất phục trước ai. Và dĩ nhiên cái điệu bộ bướng bỉnh của thằng bé càng làm cho David điên tiết hơn.
- Mày nhìn cái gì hả? – David quát lên.
Má thằng bé đỏ ửng, mắt Lin long lên những ánh nhìn tức giận.
Bất chợt thằng bé đứng lên cắn mạnh vào tay David.
David vì không nghĩ thằng bé lại có những hành động quyết liệt thế này nên hét toáng lên khi bị Lin cắn một cái sâu hoắm vào tay. Nhân cơ hội đó, Lin chạy một mạch ra ngoài cổng.
David ở đằng sau vừa ôm tay, vừa chạy đuổi theo.
- Chặn nó lại! – David ra lệnh cho đám vệ sĩ đứng bên ngoài.
Lại bị hai tên vệ sinh mặc áo đen xốc nách bế lên, thằng bé cố gắng cựa quậy thoát khỏi những cánh tay rắn chắc của hai tên vệ sĩ đứng hai bên. Nhưng hai tên vệ sĩ đứng hai bên chẳng những không xi nhê gì mà còn ném phịch Lin xuống trước mặt David một cách nhẹ bâng.
Đúng lúc đó, tiếng guốc từ ngoài cổng vang vọng vào bên trong. Một người con gái xinh đẹp đứng trước mặt Lin và David.
- Có chuyện gì vậy? – Tracy nhìn Lin trong khi hỏi David.
- Thằng ranh này nó c
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 11 - [Truyện tiểu thuyết] - Cô ôsin đáng yêu,
Trang 11 - [Truyện tiểu thuyết] - Cô ôsin đáng yêu hay nhất