[Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comLòng thắt lại, em cắn vào lưỡi của mình càng lúc càng mạnh, giống như mẹ đã dậy em làm: “Khi con cảm thấy vị của máu trong miệng mình, con biết là mình đang còn sống, và khi ở trong cơn nguy hiểm, con chỉ được quyền nghĩ đến một điều duy nhất, không được đầu hàng, không được bỏ cuộc, phải sống.” Chất lỏng ấm áp đang chảy trong họng em, em tập trung toàn bộ tâm trí mình vào cảm nhận này và không nghĩ đến điều gì khác. Em nghe thấy những lời khích lệ, động viên của Philip vọng lại từ cuối hành lang, thỉnh thoảng xen kẽ với những khoảng lặng. Mỗi khi một cơn giận dữ nổi lên bên ngoài, em lại vùi đầu vào trong gối sâu hơn một chút nữa, như thể những dòng thác từ ngữ sắp sửa cuốn em đi mất, mỗi lần bão tố dâng lên, em lại nhắm mắt chặt hơn một chút nữa, đến mức đôi khi em thấy mắt hoa lên bên dưới mí.
Em nghe thấy tiếng cửa phòng bên đóng sập lại và tiếng bước chân đàn ông đi xuống cầu thang.
Philip vào phòng khác và thả người xuống chiếc ghế nệm, chống cùi chỏ lên đầu gối, hai tay ôm lấy đầu. Thomas đợi một vài phút rồi mới phá vỡ sự im lặng.
- Bố chơi một ván với con nhé?
- Không phải bây giờ, con trai của bố.
- Họ đâu rồi?
- Mỗi người ở trong phòng của mình rồi.
- Bố buồn à?
Không có một câu trả lời nào. Ngồi trên thảm, cậu bé nhún vai và quay trở lại với trò chơi của mình. Thế giới của người lớn đôi khi thật kỳ lạ. Philip ngồi xuống phía sau con trai và vòng tay ôm lấy cậu bé.
- Tất cả rồi sẽ ổn thôi, anh nói bằng một giọng thật êm nhẹ.
Anh cầm lấy một trong hai bộ điều khiển trò chơi điện tử.
- Con muốn cá gì nào?
Ở khúc quanh đầu tiên, chiếc Lamborghini của Thomas cho chiếc Toyota của bố cậu rơi xuống hố.
Vào khoảng giữa trưa Mary trở xuống. Không nói một lời, cô đi vào bếp, mở tủ lạnh ra và bắt đầu chuẩn bị bữa ăn. Cả hai người cùng ngồi ăn. Lisa đã ngủ thiếp đi, Thomas quyết định nói đầu tiên:
- Chị ấy sẽ ở lại à? Nếu chị ấy trở thành chị gái của con thì không bình thường chút nào. Con ở đây trước mà!
Mary buông rơi tô xà-lách trộn mà cô đang mang lại bàn ăn. Cô quay sang nhìn thẳng vào Philip, ánh mắt giận dữ, anh không trả lời câu hỏi của con trai mình. Thomas nhìn đống rau xà-lách đổ ra vương vãi khắp nền gạch vẻ thích thú, ngoạm từng miếng lớn vào miếng bắp luộc cầm trên tay. Cậu quay về phía mẹ:
- Điều đó có thể cũng hay! Cậu nói thêm.
Philip đứng dậy nhặt những mảnh thủy tinh văng khắp nơi trên nền nhà.
- Con thấy cái gì hay cơ? Anh hỏi con trai.
- Con rất muốn có một em trai hay một em gái, nhưng không muốn giữa đêm lại bị đánh thức vì tiếng trẻ con khóc, và cả mấy cái tã nữa, mùi ghê lắm! Chị ấy đã lớn rồi, chị ấy sẽ không giành đồ chơi của con…….Và chị ấy có một nước da thật đẹp, lũ bạn con ở trường sẽ ganh tị…..
- Mẹ nghĩ rằng mọi người đã hiểu quan điểm của con rồi! Mary cắt ngang, không để cậu bé nói hết câu.
Mưa đã nặng hạt hơn, không còn hi vọng có một buổi đi chơi ngày Chủ nhật. Chẳng hề nói một lời, Mary làm một chiếc bánh sandwich. Cô lấy một lát bánh, phủ lên một lớp mayonnaise, xếp rau xà-lách lên trên, rồi thêm một lát thịt nguội, cô lưỡng lự, thay lát thịt nguội bằng thịt gà, rồi lại lưỡng lự, cô để lại lát thịt nguội lên trên lớp thịt gà và lấy một lát bánh khác đặt trùm lên. Cô đặt miếng bánh sandwich vừa hoàn thành lên một chiếc đĩa, lấy giấy bóng bảo quản đồ ăn bao lại và đặt vào tủ lạnh.
- Nếu cô bé thức dậy đói bụng, đã có một đĩa đồ ăn làm sẵn cho nó, cô nói.
- Mẹ đi đâu à? Thomas hỏi.
- Mẹ sẽ ở nhà cô Joanne bạn của mẹ suốt buổi chiều, sau đó mẹ sẽ về cho con tắm, cô trả lời.
Nói rồi cô đi lên lầu thay đồ. Khi đi ra khỏi nhà, cô ôm hôn con trai, quay sang nhìn Philip, anh đang đứng trên cầu thang. Phần còn lại của ngày trôi qua như mọi ngày Chủ nhật mùa thu khác, từng phút dài trôi qua, phút nào cũng giống phút nào, có khác chăng chỉ là ánh sáng ban ngày đang yếu dần. Cô về nhà khoảng 5 giờ chiều và chăm lo cho Thomas. Vào lúc mà họ ngồi xung quanh bàn để ăn bữa tối, Lisa vẫn ngủ.
° ° °
Cô nán lại thật lâu trong phòng tắm, cố ý chờ Philip đi nằm rồi mới vào. Cô vừa nằm xuống vừa đưa tay tắt đèn, rồi nép sát vào một bên giường. Philip để một vài phút trôi qua, sau đó quyết định phá tan sự im lặng.
- Em đã kể hết cho Joanne hả?
- Đúng, em đã trút hết sạch những gì đang đè nặng trong lòng, nếu đó là điều anh muốn biết.
- Thế cô ấy nói gì với em?
- Anh muốn cô ấy phải nói gì với em chứ? Thật là kinh khủng!
- Từ này chính xác, thật là kinh khủng.
- Cô ấy nói về những gì đang xảy ra cho em, Philip, bây giờ hãy để cho em ngủ.
Philip để đèn hành lang để Lisa tìm được đường đi đến toilet nếu cô bé thức dậy. Ba giờ sáng, đôi mắt của cô bé mở ra giống như mắt của một con búp bê khi bị người ta dựng dậy. Em nhìn xung quanh căn phòng đang chìm trong bóng tối, cố gắng hiểu xem mình đang ở đâu. Cái cây nghiêng xuống bên khung cửa sổ đang lắc những cành lá của nó dữ dội, giống như một con người đang vẫy những cánh tay quá dài. Những chùm lá đầu cành cây đập mạnh vào cửa kính như thể muốn lau sạch những giọt mưa lớn đang chảy thành dòng trên mặt kính. Cô bé đứng dậy, đi ra hành lang và bước thật khẽ xuống cầu thang. Vào đến bếp, em mở tủ lạnh ra. Em lấy cái đĩa, nhấc một góc lớp nilon bao bên ngoài lên, ngửi chiếc sandwich, rồi lại để nó trở vào ngăn tủ lạnh.
Em vớ lấy bao đựng những lát bánh sandwich, lấy ra một lát, lấy một quả chuối trên khay trái cây, em lấy một chiếc nĩa nghiền nát nó ra và trộn vào một ít đường nâu. Em cẩn thật trát một lớp hỗn hợp chuối nghiền lên lát bánh và ăn ngấu nghiến một cách thích thú. Sau đó, em xếp mọi thứ vào chỗ cũ. Em không biết đến cái máy rửa bát nên tự rửa sạch đĩa của mình và tất cả những gì còn lại trong bồn rửa.
Khi bước ra đến cửa, em quay lại nhìn một lần cuối và phía phòng bếp và, vẫn lần đường đi trong bóng tối, em quay trở về giường của mình.
Tám ngày trôi qua. Đối với Mary, tám ngày ấy đã vẽ thành hình đường ranh giới của một cuộc sống đang chuyển sang một thế giới khác, một thế giới không còn thuộc về cô nữa. Vì ngay khi Lisa mới chào đời, em đã được đăng ký khai sinh tại lãnh sự quán Mỹ nên việc nhận quốc tịch Mỹ không gặp vấn đề gì trở ngại. Bức thư Susan viết xác nhận vĩnh viễn trao cho Philip bé Lisa, sinh ngày 29 tháng Giâng năm 1979 lúc 8 giờ 10 phút, tại thung lũng Sula, Honduras, mẹ là “Cô” 1 Susan Jensen, không biết tên người cha, cuối cùng cũng được chấp nhận sau một loạt những thủ tục hành chính vô vị. Dù rằng những người đồng nghiệp của Susan đã có một sáng kiến tuyệt vời là đưa bức thư này đến cho một vị công chúng viên tại đại sứ quán Mỹ chứng thực trước khi đưa đứa trẻ đến tận New Jersey, Philip và Lisa vẫn mất trọn cả ngày thứ Hai đi hết phòng này đến phòng khác để làm thủ tục. Họ đã phải chạy dọc các hành lang, leo lên chiếc cầu thang lớn bằng đá cẩm thạch trắng. Chiếc cầu thang lớn này dẫn đến một tiền sảnh mênh mông xung quanh tường lát bằng gỗ, hơi giống như căn tiền sảnh của ding tổng thống mà thỉnh thoảng Susan có nói đến. Thoạt đầu em hơi sợ, mẹ em chẳng phải luôn bảo các tòa dinh thự là những nơi nguy hiểm, bao giờ cũng có đầy lính và cảnh sát đó sao? Mẹ chẳng bao giờ muốn đưa em đi cùng khi mẹ có việc phải đi đến những nơi đó. Ông tổng thống ở trong cái dinh này hẳn không phải là người quan trọng lắm, bởi vì chỉ có hai người lính đứng cạnh chiếc cửa nhỏ nơi người ta phải bỏ túi xách xuống giống như ở ngoài sân bay. Để bớt buồn chán, em đã đếm những viên đá cẩm thạch lát sàn, có ít nhất là một ngàn viên, năm trăm viên màu nâu và năm trăm viên màu trắng. Em chưa hoàn tất xong bài tập đếm của mình thì người đàn ông ngồi sau quầy đã chỉ cho Philip hướng phải đi tiếp, về phía một chiếc cầu thang khác, lần này là một cầu thang phủ thảm đen và đỏ. Họ đã đi hết phòng này đến phòng nọ để nhân những tờ giấy có màu khác nhau, sau đó là đứng xếp hàng trước những quầy khác nhau. “Đây là trò chơi đi tìm kho báu, một trò chơi khổng lồ, chỉ dành cho người lớn”, nhưng nhìn gương mặt buồn của họ thì có thể đoán được những tổ chức trò chơi này không có vẻ gì là thích thú chơi lắm. Khi Philip nộp lại mẩu giấy in đã được điền đầy đủ và đúng quy cách, người đàn ông hoặc đàn bà ngồi sau cửa kính đóng dấu vào và đưa cho Philip một bảng câu hỏi nữa để điền và nộp tại một phòng khác. Thế là họ lại băng qua thêm một hành lang, đôi khi thậm chí là vẫn cái hành lang đó nhưng đi ngược lại, cái hàng lang có ba mươi mốt ngọn đèn gắn trên trần cách nhau mười ô gạch đen và trắng, hành lang dài nhất và rộng nhất, họ đi qua một cái cầu thang, tìm người đàn ông to lớn, người này chỉ họ đi đến bước tiếp theo. Philip luôn nắm tay nó không rời ra, nhưng Lisa bướng bỉnh nhất định giữ khoảng cách vài bước dù là đi bên cạnh hoặc bước trước Philip. Nó rất ghét ý nghĩ đang trong vòng kiềm tỏa của ai đó, mẹ của nó chưa bao giờ làm như vậy. Khi quay trở lại xe hơi, Philip có vẻ hài lòng, chú ấy đã thắng. Họ trở về với một tờ giấy cuối cùng màu hồng trong tay, với tờ giấy này. Philip trở thành người bảo trợ hợp pháp tạm thời của Lisa. Sáu tháng nữa họ sẽ phải quay lại gặp một vị thẩm phán, người này sẽ trao quyền nhận con nuôi vĩnh viễn cho Philip, Lisa thề sẽ hỏi cho được những từ “người bảo trợ” và “nhận con nuôi” nghĩa là gì, nhưng “để ngày kia, không phải bây giờ”. Ở nhà, Mary vẫn còn có vẻ căng thẳng, cô không hề nói đến tờ giấy mà họ vừa có được. “Cô ấy khó chịu như vậy bởi vì cô không thắng được cái gì cả, nhưng như thế không công bằng, bởi vì cô ấy đã không tự đến chơi với họ cơ mà.”
Ngày thứ Ba dành cho việc đăng ký cho Lisa học ở trường. Nó không bao giờ tưởng tượng được lại có những ngôi trường lớn đến thế. Susan có kể cho nó nghe về trường đại học….. Nó tự hỏi không biết Philip có nhầm lẫn gì về tuổi của nó không. Sân trường lớn được phủ lên một lớp nền kỳ lạ, nó hỏi lún xuống theo bước chân. Trong một góc sân, có những chiếc thang đủ màu sắc, một trò chơi đĩa quay và hai cái cầu trượt mà nó nhìn một cách thèm muốn. Khi họ đang đi về phía cuối sân, một tiếng chuông bỗng vang lên. Hoàn toàn khác xa với tiếng chuông báo hiệu đi tìm chỗ ẩn nấp khi có bão đang đến gần. Đây chỉ là tiếng của một chiếc chuông nhỏ xíu, chẳng thấm tháp gì, nó thật ngớ ngẩn khi cố gắng gây ấn tượng cho người ta bằng cách gióng những tiếng to nhất có thể. Chỉ vô ích thôi, Lisa đã từng nghe những tiếng chuông lớn hơn nhiều. Khi tiếng chuông nhà thờ trong làng của nó vang lên báo hiệu giờ đi lễ hay lệnh tập trung ngoài quảng trường, sự trấn động truyền đến trong ngực nó, làm cho trống ngực nó kêu loạn cả lên mà nó cũng không biết tại sao. Khi mẹ mắng nó, dạy nó phải biết chế ngự nỗi sợ của mình, nó trả lời rằng đó là do cát lơ lửng trong không khí bay vào mắt, khiến nước mắt nó chảy ra. Khi tiếng chuông nhỏ dần rồi im hẳn, một đám trẻ con chạy ào ra ngoài. Cũng có thể là có một mối nguy hiểm nào đó.
Tầng trệt của tòa nhà được sử dụng làm sân nơi học sinh có thể trú trong những ngày mưa; ở làng của em, khi trời mưa, không phải ngày nào cũng có thể đến trường. Họ đi lên cầu thang giữa, ở tầng một, một hành lang dài dẫn đến những phòng học với những bộ bàn ghế giống hệt nhau. Lisa tự hỏi người ta làm thế nào mà có được nhiều bàn ghế đến thế! Em phải đợi bên ngoài một cánh cửa màu vàng trong khi Philip nói chuyện với bà hiệu trưởng tại phòng làm việc. Sau đó em được đưa đến giới thiệu với bà. Đó là một phụ nữ cao to, mái tóc bạc của bà được búi gọn sau gáy. Nụ cười rộng trên miệng không đủ để giấu được vẻ uy quyền của bà. Kết thúc buổi sáng, họ rời khỏi trường. Philip dừng lại trước hàng rào cổng trường, anh quỳ xuống ngang tầm với cô bé.
- Lisa, cháu phải trả lời khi mọi người nói chuyện với cháu. Suốt hai ngày nay, chú gần như không hề nghe giọng của cháu.
Cô bé nhún vai và còn cúi đầu xuống thấp hơn một chút nữa.
Trong quán ăn nhanh MacDonald’s nơi Philip dẫn em vào ăn trưa, em bị cuốn hút hoàn toàn vào những tấm áp phích quảng cáo treo lơ lửng phía trên các quầy thu tiền và đặt món. Khi họ tiến đến gần quầy, Philip hỏi em thích ăn gì, nhưng em quay đầu đi chỗ khác, hoàn toàn không quan tâm gì đến thức ăn. Em dường như chỉ duy nhất quan tâm đến chiếc cầu trượt lớn màu đỏ ở bên ngoài nhà hàng. Philip hỏi thêm lần nữa nhưng em vẫn im lặng, ánh mắt nhìn mất hút ở phía bên kia của chiếc cửa sổ. Philip nhìn xuống và đưa ngón tay xoay cằm em về phía mình.
- Chú rất muốn cho cháu chơi, nhưng mà trời đang mưa.
- Thì có sao? Cô bé hỏi.
- Cháu sẽ ướt hết.
- Ở chỗ cháu, lúc nào trời cũng mưa, và những cơn mưa còn lớn hơn thế này nhiều. Nếu như người ta phải ngưng tất cả những gì người ta muốn lại chỉ vì người ta sợ bị ướt thì người ta sẽ chết mất. Không phải bằng cách đó mà mưa giết chết được chú đâu, chú không hiểu gì hết, chú không biết gì về mưa hết, còn cháu thì cháu biết!
Cô gái ở quầy yêu cầu họ đứng qua một bên nếu họ không gọi đồ ăn, có nhiều khách hàng đang đứng chờ. Lisa lại một lần nữa quay đầu đi chỗ khác. Em đứng nhìn cây cầu trượt như thế tù nhân đứng nhìn đăm đăm vào một đường chân trời tưởng tượng phía sau song sắt nhà tù.
- Nếu như cháu trượt trên đó, có thể khi xuống tới chân cầu, cháu sẽ lại thấy được mình đang ở nhà. Trong mơ cháu cũng thấy như vậy, cháu tin chắc là nếu cháu nghĩ đến điều đó thật nhiều với tất cả sức mình, nó có thể trở thành hiện thực!
Philip xin lỗi cô phục vụ và cầm lấy tay Lisa, cả hai đi ra khỏi nhà hàng. Mưa bây giờ còn nặng hạt gấp đôi lúc nãy, và trên sân đậu xe đã đọng từng vũng nước lớn. Philip cố tình bước thẳng vào trong mỗi vũng nước, đôi khi để mặc cho nước vào trong giầy của anh. Ở chân cầu trượt, anh bế Lisa và đặt bé lên bậc thứ ba của cầu thang.
- Chú đoán là nếu chú đặt cháu cẩn thẩn thì có lẽ thật kỳ cục, ở đó chẳng bao giờ cháu ngã mà.
- Có chứ!
Cô bé leo lên từng bậc thang, không mảy may để ý đến từng đợt gió đang thổi. Anh nhìn cô bé và đoán biết em đang hạnh phúc, em sống trong giây khắc của hiện tại mà không cần để ý đến tương lai, giống như một con thú hoang được trả về môi trường thiên nhiên của nó.
Dưới chân một chiếc cầu trượt lớn màu đỏ chìm vào nền đen của bầu trời, một người đàn ông ướt sũng, đôi tay dang rộng, chờ đón một bé gái đang trượt xuống, đôi mắt em nhắm nghiền lại trong khao khát mãnh liệt mong ước mơ của mình trở thành sự thực. Và mỗi lần cô bé trượt xuống, anh đón lấy em, ôm chặt em vào lòng, rồi lại đặt em lên bậc thang thứ ba của chiếc cầu trượt.
Cô bé thử ba lần như vậy, rồi nhún vai và nắm lấy tay Philip.
- Không được chú ạ, em nói, chúng ta đi thôi!
- Cháu có muốn ăn gì không?
Em lắc đầu và kéo tay anh đi về phía chiếc xe. Trong khi leo lên ngồi ở ghế sau, em áp sát vào tai anh.
- Dù sao trượt cũng rất thích!
Cơn mưa vẫn chưa ngớt. Khi họ về đến nhà, Mary đang ngồi trong phòng khách. Cô đứng bật dậy và đứng chắn ngang cầu thang.
- Hai người không đi đâu hết trong khi đang ướt như thế này, thảm vừa được giặt tuần trước, không khéo phải giặt lại đấy, hơn nữa chắc hai người phải chà xà phòng thật nhiều vào người thì may ra mới sạch được! Hai người cời giầy và quần áo ra đi, em sẽ lên gác lấy khăn tắm cho.
Philip cởi áo ra rồi giúp Lisa cũng làm như vậy. Cô bé thấy thật là ngớ ngẩn, không biết trải thảm ra khắp nhà để làm gì nếu như không được giẫm chân lên. Ở nhà em tiện hơn nhiều, sàn nhà lát bằng gỗ và người ta muốn làm gì trên đó cũng được, chỉ cần giẻ lau một cái là sạch bong. Mary lấy khăn chà khô tóc cho Philip, anh thì lau tóc cho Lisa. Cô hỏi liệu có phải họ đưa xe đến chỗ rửa xe tự động mà quên không đóng mui xe, rồi cô ra lệnh cho họ lên gác thay đồ. Thời tiết xấu, họ không thể đi ra ngoài lần nữa, cô bé đành dùng cả buổi chiều để tham quan khắp nơi trong nhà.
° ° °
Em leo lên các bậc thang đến tận phòng làm việc của Philip, em đẩy cửa ra và xuất hiện trước mặt chú. Em lẩn ra sau chiếc bàn lớn đứng xem Philip chỉnh lại đường nét của một bức vẽ phác thảo; sau đó cô bé bỏ mặc anh để đi ngắm nghĩa căn phòng kỹ hơn. Ánh mắt em dừng lại trên tấm ảnh chụp Susan, em nhìn nó thật lâu. Em chưa bao giờ nhìn thấy mẹ mình trẻ đến thế, và cũng chưa bao giờ nhận thấy những nét giống nhau ngày càng trở nên rõ rệt hơn giữa hai mẹ con.
- Chú có nghĩ rằng một ngày nào đó cháu sẽ còn già hơn mẹ không?
Philip ngẩng đầu lên khỏi bức vẽ.
- Trên hình này mẹ cháu mới có hai mươi tuổi, chú chụp mẹ cháu ngoài công viên, ngay trước ngày đi xa. Chú đã từng là bạn thân nhất của mẹ cháu, cháu biết không. Hồi ở tuổi cháu bây giờ, chính chú đã tặng mẹ cháu cái mặt dây chuyền mẹ cháu luôn mang trên cổ, nếu nhìn gân hơn cháu sẽ nhận ra nó. Giữa chú và mẹ cháu, chẳng có bí mật nào mà hai người không cho nhau biết.
Lisa nhìn anh chăm chăm và hỏi giọng kiêu ngạo.
- Chú có biết là cháu đã ra đời không?
Rồi cô bé bỏ ra khỏi phòng mà không nói gì. Philip vẫn còn nhìn mãi cái khe cửa trước khi mắt nhìn về phía chiếc hộp đựng những bức thư của Susan. Anh đặt tay lên nắp hộp, lưỡng lự rồi quyết định không mở. Anh buồn bã mỉm cười với bức hình đặt trên giá rồi quay lại tiếp tục làm việc trên bức vẽ.
Lisa đi xuống, em vào phòng tắm và mở chiếc tủ đựng đồ mỹ phẩm của Mary. Em cầm lấy lọ nước hoa, nhấn vào cái đầu xịt và ngửi mùi hương bay lên trong không khí. Em nhăn mặt, đặt cái lọ trở lại vào trong tủ rồi rời khỏi phòng. Chuyến viếng thăm tiếp theo là căn phòng của Thomas, nơi đây chẳng có gì hấp dẫn em. Cái thùng chỉ đựng toàn đồ chơi con trai. Cây súng treo trên tường làm cho em rùng mình, phải chăng ở đây cũng có thể có những tên tính đến đốt các ngôi nhà và giết những người dân sống trong đó? Trong một thành phố mà hàng rào không bị đạp nát, các bờ tường không một vết đạn, nguy hiểm có thể nằm ở đâu?
° ° °
Mary sắp chuẩn bị xong bữa tối và mọi người đang ngồi ở bàn ăn trong bếp. Thomas, người được phục vụ đầu tiên, đang dùng nĩa ăn vẽ lên đĩa bột khoai tây nghiền của mình một con đường hai làn xe. Nó xếp các hạt đậu Hà lan xanh lên để tạo thành một đoàn xe đang đi vào nhà để xe tưởng tượng dưới lát giăm-bông. Lần lượt từng cái một, những chiếc xe tải màu xanh của nó đi vòng qua miếng dưa chuột bao tử dùng làm cột chống mái vòm nhà để xe, tất cả khó khăn của công việc nằm ở chỗ làm sao để tránh rừng rau cải bó xôi, nơi đầy nguy hiểm rình rập. Trên tấm giấy trải bàn ăn của mình, Philip dùng bút chì vẽ gương mặt của Mary, còn Lisa thì phác họa hình ảnh Philip đang ngồi vẽ trên tấm khăn trải bàn của em.
° ° °
Thứ tư, Philip dẫn Lisa đi siêu thị mua đồ. Lisa chưa bao giờ biết đến cái gì tương tự như vậy. Trong tòa nhà này có nhiều lương thực hơn tất cả những gì em từng nhìn thấy trong làng của mình.
° ° °
Tất cả những lần đi chơi đều là dịp để cô bé khám phá những điều độc đáo của cái thế giới mà trước đây đôi khi mẹ từng miêu tả cho em nghe như là “đất nước của ngày xưa” này. Lisa háo hức, đôi khi trở nên ganh tị và hoảng sợ, tự hỏi làm sao mình có thể mang một vài mảnh nhỏ của thế giới này về cho những người dân làng nơi em ở khi em gặp lại
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 13 - [Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu,
Trang 13 - [Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu hay nhất