[Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.com họ, nơi những con đường đầy bụi đất mà em có thể nhớ kinh khủng. Trong khi thiếp ngủ, những hình ảnh ngày xưa lại hiện về an ủi em: cảm nhận đường nhỏ bằng đất ngăn cách giữa nhà em và khu nhà đón tiếp những người cơ nhỡ mà mẹ em đã cho xây hay ánh mắt nồng hậu của những người dân làng luôn luôn chào đón em khi em đi trên đường. Anh thợ sửa điện, người không bao giờ chịu nhận tiền của mẹ em, tên là Manuel. Em còn nhớ giọng nói của cô giáo mỗi tuần một lần đến dạy cho lớp học được tổ chức trong nhà kho chứa lương thực, cô Seňora Cazalès. Cô bao giờ cũng mang đến cho lớp của em những tấm hình của các con vật thật tuyệt vời. Em ngủ thiếp đi trong vòng tay của Enrique, người đàn ông có chiếc xe bò, người vận chuyển, như cách mà mọi người thích gọi.
Trong giấc mơ, em nghe thấy tiếng móng con lừa của em đập xuống nền đường đất khô, em đi theo nó đến tận trang trại, băng qua ruộng cây cải dầu với những cọng lá cao màu vàng che cho em khỏi ánh nắng mặt trời rát bỏng, và cứ như thế em đi đến tận nhà thờ. Cánh cửa nhà thờ vẫn để mở he hé từ khi một cơn mưa đã làm vẹo đi khung cửa. Em tiến về phía bệ thờ, hai phía xung quanh những dân làng đang tươi cười nhìn em. Mẹ em ngồi ở hàng ghế đầu, mẹ ôm em trong tay và siết chặt em vào lòng. Mùi hương thơm tỏa ra từ làn da mẹ, một thứ mùi trộn lẫn giữa mùi mồ hôi và mùi xà phòng tắm, lan tỏa vào cánh mũi em. Ánh sáng yếu dần, như thể mặt trời lặn xuống quá nhanh, rồi bầu trời bỗng tối sầm. Con lừa của em bước vào nhà thờ với một vầng hào quang màu sữa tỏa xung quanh, nó đưa mắt nhìn bầu đoàn quanh nó một cách oai phong, mọi người đều có vẻ hoang mang. Cơn giông đột nhiên nổ ra, những bức tường của nhà thờ vang dội những âm thanh vọng đến từ bên ngoài. Người ta nghe thấy tiếng gầm thét chói tai của dòng thác dữ đang tràn xuống từ trên núi, những người nông dân quỳ xuống, đầu cúi thấp, họ chắp tay lại để cầu nguyện to hơn. Em không thể xoay mặt lại được, như thể sức nặng của không khí đang cản lại các cử động của em. Hai cánh cửa gỗ bung ra và bị cuốn bay, dòng thác tràn vào giữa nhà thờ. Con lừa bị dòng thác nâng lên khỏi mặt đất, nó cố gắng một cách tuyệt vọng để vươn hai cánh mũi lên khỏi làn nước và kêu lên một tiếng kêu be be cuối cùng trước khi bị nhấn chìm. Khi cô bé mở mắt ra, Philip ngồi bên cạnh em, đang cầm lấy tay em. Anh khé vuốt ve mái tóc em, thì thầm với em những lời khuyên nhủ nhẹ nhàng người ta vẫn nói để khiến trẻ con im lặng, khi mà chỉ những tiếng la hét mới có thể giải phóng chúng khỏi nỗi sợ. Mà có người lớn nào còn nhớ được những nỗi sợ đó?
Cô bé ngồi bật dậy và đưa tay quệt những giọt mồ hôi còn đọng trên trán.
- Tại sao mẹ không quay trở về với cháu? Những cơn ác mộng của cháu có ích gì nếu như chúng không đánh thức cả mẹ dậy nữa?
Philip muốn ôm cô bé vào lòng, nhưng em từ chối.
- Cần phải có thời gian, anh nói, rồi cháu sẽ thấy, chỉ cần một chút thời gian rồi mọi việc sẽ ổn thôi.
Anh ngồi lại bên cô bé cho đến khi em ngủ thiếp đi. Khi quay về phòng, anh không bật đèn lên để tránh đánh thức Mary dậy. Anh lần mò đi lại giường và chui vào chăn.
- Anh vừa làm gì vậy?
- Thôi nào, Mary!
- Nhưng em đã nói gì mới được chứ?
- Đúng là không gì hết!
° ° °
Ngày thứ Bảy hôm nay cũng giống như ngày thứ Bảy của tuần trước, cơn mưa ám ảnh mọi khi quay trở về đập lên kính cửa sổ. Philip ở lỳ trong phòng làm việc. Trong phòng khách, Thomas cố gắng giết sạch những sinh vật ngoài hành tinh mang hình dạng nửa quả bí ngô đang nhảy xuống dọc theo màn hình. Ngồi trong phòng bếp, Mary lật từng trang của một cuốn tạp chí. Cô nhìn ra hướng cầu thang, những bậc thang dẫn lên gác biến mất hẳn trong bóng tối; xuyên qua cánh cửa lùa của phòng khách, cô đoán thấy mờ mờ dáng lưng của con trai mình đang nghiêng người chơi trò chơi. Cô nhìn sang Lisa đang ngồi vẽ trước mặt. Quay mặt về phía cửa sổ, cô bỗng thấy lòng mình bị choán bởi nỗi buồn của trời đất trong buổi chiều u ám và lặng lẽ này. Lisa ngẩng đầu lên và bắt gặp nỗi buồn đang chảy thành dòng trên đôi gò má của Mary. Em lặng lẽ nhìn cô như vậy trong giây lát, rồi cơn tức giận tràn tới làm biến dạng gương mặt trẻ thơ của em. Em nhảy ra khỏi chiếc ghế tựa và đi một cách cương quyết về phía cái tủ lạnh, mở tung cửa tủ ra. Em lấy ra vài quả trứng, một chai sữa rồi đóng sập cửa tủ lạnh lại. Em chụp lấy một cái tô và bắt đầu đổ thứ hỗn hợp đó của mình vào và rồi đánh nó lên với một vẻ dữ dội khiến cho Mary phải ngạc nhiên. Cũng cùng một thái độ như thế, không một giây lưỡng lự, em thêm vào đó đường, bột và lần lượt những gia vị khác mà em lấy được trên giá.
- Cháu là gì vậy?
Cô bé nhìn thẳng vào mắt Mary, môi dưới của em run lên.
- Ở đất nước của cháu trời mưa, nhưng không phải là những cơn mưa như ở đây, những cơn mưa thực sự cơ, mưa trong nhiều ngày đến mức người ta không thể đếm hêt bao nhiêu ngày nữa. Và mưa ở chỗ cháu, nó mạnh đến mức cuối cùng, bao giờ nó cũng tìm được đường để chui vào dưới mái nhà, chảy vào bên trong nhà. Mưa rất thông minh, chính mẹ đã nói với cháu điều đó, cô thì cô không biết đâu, nhưng nó bao giờ cũng muốn đổ xuống nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Mỗi một từ nói ra, cơn giận dữ của cô bé lại lớn lên thêm một chút. Em bật bếp ga và đặt một chiếc chảo lên hơ nóng. Em tiếp tục nói, chỉ một lần ngừng lời khi bị giật nẩy mình vì nấc cục.
- Thế nên, nó tìm cách để đi xa hơn nữa, và nếu cô không để ý, cuối cùng nó sẽ đạt được mục đích của mình, nó sẽ len lỏi vào trong đầu cô để nhấn chìm cô, và một khi đã thành công, nó sẽ trốn ra ngoài qua mắt của cô để đi nhấn chìm một người khác. Cô đừng nói dối, cháu đã nhìn thấy mưa trong mắt cô, cô có cố gắng đến mấy để giữ nó lại trong người thì cũng đã muộn rồi, cô đã để nó chui vào trong đầu mình, cô đã thua cuộc!
Và vừa tiếp tục những lời độc thoại đầy giận dữ, cô bé vừa đổ một lớp bột vào chảo và nhìn nó vàng dần trên lửa.
- Cơn mưa đó rất đáng sợ, bởi vì nó sẽ lấy đi từng mảnh sọ não trong đầu cô, cuối cùng cô sẽ phải khuất phục và cô sẽ chết theo cách đó. Cháu biết rất rõ điều đó là sự thật, cháu từng thấy rất nhiều người trong làng cháu phải chết bởi vì họ đã để mình bị khuất phục. Sau đó, chú Enrique chở họ trên chiếc xe bò của chú ấy. Còn mẹ, để bảo vệ chúng cháu khỏi cơn mưa, để ngăn không cho nó làm hại đến chúng cháu, mẹ có một bí quyết…….
Rồi thu hết tất cả sức mạnh của mình trong một cử chỉ bất ngờ và dứt khoát, cô bé hất tung chiếc bánh xèo lên trong không khí. Nhuộm một màu vàng ươm, chiếc bánh xoay một vòng, từ từ bay lên cao cho tới khi chạm dính vào trần nhà, ngay trên đầu Lisa. Cô bé chỉ thẳng vào chiếc bánh, cánh tay em căng ra như một sợi dây cung giương ra đến sắp đứt, em gào lên với Mary:
- Đây chính là bí quyết của mẹ, mẹ làm thành những mặt trời nhỏ dưới mái nhà. Cô hãy nhìn xem, em vừa nói vừa chỉ thẳng vào chiếc bánh xèo dính chặt vào trần nhà, cô nhìn xem! Cô có thấy mặt trời đó không?
Không đợi trả lời, em lật tiếp chiếc bánh xèo thứ hai và cũng hất tung lên cho nó dính chặt vào trần nhà như chiếc bánh thứ nhất, Mary không biết phải phản ứng như thế nào. Mỗi khi tung một chiếc bánh xèo lên, cô bé lại tự giơ cao ngón tay trỏ của mình lên chỉ vào và hét lên:
- Cô thấy những mặt trời nhỏ này rồi đấy, vậy nên bây giờ cô không được khóc nữa!
Ngửi thấy mùi bánh thơm, Thomas thò mũi qua khe cửa. Nó đứng im nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, trước tiên nó nhìn Lisa, trong cơn giận dữ, nó thấy cô bé giống hệt như một nhân vật trong cuốn truyện tranh, rồi nó nhìn mẹ nó. Thất vọng, nó chẳng thấy một cái bánh xèo nào.
- Mẹ và chị không để dành cho con cái bánh nào à?
Lisa nhúng một ngón tay vào trong hỗn hợp bột, trứng, sữa, đường một cách ranh mãnh và ngoáy ngoáy ngón tay vào trong miệng. Nó liếc nhìn thật nhanh lên khoảng không phía trên đầu cậu bé.
- Em sẽ có ngay một cái bánh trong hai giây nữa thôi! Đứng yên đó!
Khi cái bánh rơi xuống, rơi trúng lên vai cậu bé, nó giật nẩy mình. Nó nhìn lên trần nhà, rồi ngay lập tức phá lên cười sặc sụa, như thể cả thế giới này đến mà cù cho nó cười vậy. Lisa cảm thấy cơn giận dữ đã nhấn chìm em đang lùi dần, em đặt chảo xuống và mỉm cười. Tiếng cười như nắc nẻ của hai đứa trẻ âm vang khắp căn phòng, chẳng mấy chốc Mary cũng bị lây cơn cười của chúng. Philip vừa bước vào phòng bếp, chứng kiếm một cảnh tượng có một không hai trên đời.
Anh ngửi thấy mùi hương ngọt ngào đang lan tỏa khắp căn phòng, đến lượt mình anh cũng đưa mắt tìm kiếm khắp xung quanh.
- Mọi người làm bánh xèo thế mà chẳng còn lại cái nào cho anh à?
- Có chứ, có chứ, Mary nói, đôi mắt cô còn ướt đẫm, anh đứng yên đấy!
Lisa đứng dựa lưng vào tủ lạnh, cô bé cười ha hả, Thomas đã bò lăn ra đất, nó thở hổn hển và rên rỉ vì cười.
Chính tiếng cười của Philip đã thu hút sự chú ý của Mary. Ánh mắt cô hết chuyển từ con trai sang anh, từ anh sang Lisa rồi ngược lại. Cô đứng ngắm cả ba người, nhìn cảnh tượng của một cuộc hội ngộ bất trợt nhưng tràn đầy hào hứng mà từ lúc nào cô đã không còn hoàn toàn thuộc về nó nữa. Cô hoàn toàn ý thức được có một giai điệu đầy niềm vui hân hoan đang tràn vào nhà cô và bắt gặp được nét dịu dàng đang nở trên đôi môi Philip khi anh nhìn Lisa. Nét mặt cô bé bao giờ giống một cách hoàn hảo với gương mặt người phụ nữ trong tấm ảnh đặt trên kệ trong phòng làm việc của Philip. Trừ nước da lai, Lisa nhìn giống mẹ như đúc. Chỉ trong giây lát ánh mắt của cô bắt gặp ánh mắt của Philip, Mary đã hiểu….
Một cô bé biết cách tạo ra những vầng mặt trời nhỏ dưới mái nhà “để xua tan cơn mưa trong đáy mắt”đã đến nhà cô, và cô không hề muốn điều đó. Nhưng cô bé ấy mang trong mình tất cả những điều có lý và phi lý thừa hưởng từ tâm hồn một người phụ nữ khác, người từ bấy lâu nay vẫn ám ảnh những cảm xúc bị chôn vùi trong lòng người đàn ông mà cô yêu.
Đến lượt Philip nhìn cô, và nụ cười của anh chuyển thành một nét trìu mến. Anh ra khỏi bếp, vào trong nhà để xe, lấy ra một chiếc thang nhỏ và trở vào phòng bếp với chiếc thang trên tay. Anh mở nó ra rồi trèo lên. Khi lên đến bậc trên cùng, anh nghiêng người gỡ một chiếc bánh xèo ra:
- Cho anh xin một cái đĩa được không? Tất cả chúng ta không thể trèo hết lên ăn bánh ở trên này được đâu, chỉ có một cái thang thôi. Anh không biết mọi người thế nào chứ anh bắt đầu đói bụng rồi đấy.
Bữa ăn tối kết thúc với những trao đổi ăn ý tuyệt vời giữa một cậu bé và một ông bố, và những câu nói không cần giấu giếm giữa Mary và Lisa.
° ° °
Khi tập phim truyền hình Murphi Brown kết thúc, họ lên gác đi ngủ. Khi đi trên hành lang dẫn đến phòng tắm riêng của mỗi người, Mary bảo Lisa đi đánh răng. Khi nào em lên giường rồi, cô sẽ đến âu yếm em một lát. Tiếp theo đó là một giây im lặng, cô cảm thấy Lisa đứng sững lại. Từ phía sau lưng, cô nghe thấy giọng cô bé hỏi:
- Âu yếm nghĩa là gì cô?
Mary quay lại để nhìn vào mặt cô bé và cố gắng giấu đi sự bối rối của mình, nhưng giọng cô vẫn ngập ngừng.
- Sao cơ, sao lại âu yếm nghĩa là gì?
Lisa đã đứng chống hai tay lên hông.
- Thì đúng rồi, âu yếm nghĩa là gì?
- Lisa, cháu phải biết thế nghĩa là gì chứ! Cô sẽ đến bên giường của cháu và cô sẽ hôn cháu trước khi cháu ngủ thiếp đi.
- Thế nhưng tại sao cô lại hôn cháu? Hôm nay cháu có làm được việc gì tốt đâu!
Mary nhìn đứa trẻ đang đứng bất động, tư thế thẳng đuỗn khiến cho nó trở nên mạnh mẽ lại vừa yếu ớt hệt như một con thú nhỏ đang căng hết cơ thể của nó lên cố gắng khiến cho kẻ thù của mình phải nhụt chí. Cô lại gần và đi cùng với em đến tận bên bồn rửa mặt. Trong khi Lisa đánh răng, cô ngồi lên thành bồn tắm và chăm chú nhìn gương mặt của cô bé trong gương.
- Cháu đừng chải răng mạnh quá như thế, cô thấy là đêm ngủ lợi cháu bị chảy máu đấy, cô sẽ dẫn cháu đi gặp một bác sĩ nha khoa để khám xem.
- Nhưng sao lại phải đi khám bác sĩ trong khi cháu không bị bệnh?
Lisa lau xung quanh miệng một cách kỹ lưỡng rồi đặt khăn tắm lên bệ lò sưởi. Mary chìa tay cho cô bé, nó không để ý và đi thẳng ra khỏi phòng tắm. Mary đi theo cô bé vào trong phòng ngủ và đợi đến khi cô bé chui vào trong chăn mới đến ngồi bên cạnh em. Cô lùa tay vuốt mái tóc em, nghiêng người, chụm môi, đặt lên trán em một nụ hôn.
- Ngủ đi, ngày kia cháu sẽ bắt đầu đến trường, cháu phải nghỉ ngơi để có sức khỏe thật tốt.
Lisa không trả lời gì hết. Mãi thật lâu sau khi cánh cửa đã đóng lại, nó vẫn nằm mở to mắt nhìn đau đáu vào bóng tối.
Năm học đầu tiên của Lisa bắt đầu trong sự câm lặng của một con người đã trưởng thành nhưng còn bị cầm tù rất lâu trong cơ thể của một bé gái. Không ai nghe thấy tiếng em nói, thỉnh thoảng lắm căng tai ra thì một số giáo viên trong trường cũng có thể nghe thấy em trả lời khi họ đặt cho em một câu hỏi, nhưng đó cũng là chuyện hiếm, vì rất ít người trong số họ quan tâm đến em, phần lớn đều tin chắc rằng dù thế nào đi nữa em cũng sẽ ở lại lớp. Ở nhà em cũng không nói nhiều lắm, có ai hỏi em cũng chỉ lấy đầu làm hiệu hoặc đáp lại bằng một thứ âm thanh rì rầm phát ra từ cuống họng. Nếu có thể được, em muốn mình được thu nhỏ lại, nhỏ hơn cả những con kiến em nuôi trên bậu cửa sổ phòng mình. Ngày nào cũng vậy, cả buổi tối em ngồi lỳ trong phòng, và ở đó, từ nơi sâu thẳng trong tâm hồn, em chỉ làm một việc duy nhất: nhặt nhạnh từng hình ảnh ký ức về cuộc sống “ngày xưa”, ghép chúng lại với nhau cho tới khi một chuỗi dài kỷ niệm trở thành một sợi chỉ hi vọng, và dọc theo sợi chỉ đó em đi dạo chơi. Từ cái thế giới này, em có thể nghe thấy tiếng đá cuội kêu lạo xạo dưới bánh xe Jeep báo hiệu Susan đã về; từ sâu thẳm ký ức bỗng trỗi dậy mùi hương ngây ngất của đất ẩm ướt trộn lẫn với lá thông và rồi, thỉnh thoảng, như có một phép lạ, em chợt nghe thấy giọng nói của mẹ từ trong tiếng xào xạc của lá cây ngoài xa.
Thường thường, mỗi buổi tối, chính Mary là người mang em xuống dưới này, trong một thế giới xa lạ, nơi để thoát khỏi thực tại, em chỉ có một cách duy nhất là hướng ánh mắt về phía chiếc đồng hồ treo tường. Dù chầm chậm nhả từng phút, cuối cùng nó cũng cho trôi hết được năm tháng.
° ° °
Noel đã đến, những mái nhà trang trí bằng các dây đèn nổi bật trong đêm. Ngồi trong xe hơi, trên đường trở về từ New York, nơi Lisa vừa đi cùng Mary mua sắm những món đồ cuối cùng để chuẩn bị cho đếm Giáng sinh, em không thể không nói lên ý kiến của mình.
- Lẽ ra phải gửi một nửa số những cái bóng điện chẳng cần thiết này về chỗ cháu, như vậy tất cả các ngôi nhà sẽ có được ánh sáng.
- Chỗ của cháu, Mary đáp lại, chỗ của cháu là nơi chúng ta đang sống, trong một con phố nhỏ của khu Montclair nơi mà tất cả các ngôi nhà đều đã có ánh sáng rồi. Sống một cách đầy đủ không có gì là tội lỗi cả, hãy thôi đừng có lúc nào cũng nghĩ đến tất cả những sự thiếu thốn ở nơi cháu đã từng sống đó, và đừng có nói mãi rằng nhà cháu là đó nữa, cháu không phải là người Honduras, theo cô được biết thì cháu là người Mỹ, đất nước của cháu là ở đây.
- Khi cháu trưởng thành, cháu sẽ có quyền tự lựa chọn quốc tịch của mình!
- Có nhiều người đang mạo hiểm để có thể đến sống ở đất nước chúng ta, lẽ ra cháu phải cảm thấy hạnh phúc mới phải.
- Bởi vì họ không có quyền lựa chọn!
° ° °
Những tháng sau đó, Philip hết sức cố gắng để gắn kết mọi người lại thành một gia đình mới. Càng ngày công việc càng chiếm nhiều thời gian của anh, anh tranh thủ từ phút rảnh rỗi cố gắng tạo ra những giây phút thư giãn và vui vẻ trong gia đình. Chuyến đi nghỉ nhân dịp lễ Phục sinh ở công viên Disneyworld là một trong những nỗ lực đó và, dù gần như ngày nào cũng có những cuộc tranh cãi gay gắt giữa Mary và Lisa, chuyến đi nghỉ đã mang dấu ấn của một kỷ niệm tốt đẹp đầu tiên. Tuy vậy, mỗi tuần trôi qua, anh lại càng cảm thấy rõ ràng hai cặp khác nhau đang cùng sống chung dưới một mái nhà, một bên là Lisa và anh, bên kia là vợ anh và con trai.
° ° °
Đầu mùa hè năm 1989, anh đưa Lisa đến đầu kia của bang NewYork. Sau một đoạn đường dài khá lặng lẽ, họ được người bảo vệ khu cắm trại câu cá đưa họ đến tận căn nhà bằng gỗ nhỏ của họ. Anh đã mấy lần nháy mắt ra hiệu với Lisa nhưng cô bé giả vờ như không thấy. Phía bờ bên kia của khu hồ là lãnh thổ Canada. Đêm xuống, ánh đèn thành phố Toronto tỏa thành một quầng sáng màu cam phản chiếu lên bụng của những đám mây trên trời. Sau khi ăn bữa tối, họ ra ngồi ngoài hàng hiên nằm ngay phía trên mặt nước tĩnh lặng. Lisa cắt ngang sự yên lặng.
- Tuổi thơ có ích lợi gì?
- Tại sao cháu hỏi chú câu hỏi này?
- Tại sao người lớn lại luôn trả lời một câu hỏi bằng một câu hỏi khác mỗi khi họ không biết trả lời cho câu vừa được hỏi? Cháu đi ngủ đây!
Cô bé đứng dậy, chú nắm lấy cổ tay em, khiến em phải ngồi xuống trở lại.
- Bởi vì như vậy sẽ có thêm một ít thời gian! Nếu cháu tưởng đó là một câu hỏi dễ trả lời!
- Và đây cũng vẫn chưa phải là một câu trả lời!
- Bởi vì có rất nhiều quãng đời tuổi thơ khác nhau nên thật khó để biết phải nói với cháu thế nào, hãy cho chú thêm một chút thời gian và trong khi chờ, cháu thử nói cho chú cháu định nghĩa về tuổi thơ như thế nào.
- Cháu là người đưa ra câu hỏi cơ mà, cô bé trả lời.
- Chú đã trải qua cả quãng đời thơ ấu của mình với mẹ cháu.
- Đó không phải là điều cháu muốn hỏi.
- Cháu muốn chú kể cho cháu nghe của mẹ cháu mà! Mẹ cháu đã cảm thấy rất chật chội trong cái không gian của tuổi thơ đó, như mọi đứa trẻ khác già nhanh trước tuổi vì cuộc sống. Giống như cháu, mẹ cháu đã trở thành nạn nhân, bị trói buộc trong cái vỏ cơ thể bên ngoài của chính mình và của cái đồng hồ cát đáng ghét với những hạt cát không chịu chảy xuống nhanh hơn. Mỗi ngày trôi qua, mẹ cháu chỉ biết sống để đợi đến ngày hôm sau, với một mong muốn duy nhất là được già đi.
- Mẹ không hạnh phúc à?
- Mẹ cháu sống một cách dữ dội! Và sự nôn nóng giết chết tuổi thơ.
- Thế thì sao?
- Khi đó tuổi thơ, vì đó là câu hỏi của cháu, tuổi thơ trở thành một chặng đường quá dài ngoài sức chịu đựng giống như đối với cháu bây giờ, đúng không?
- Vậy thì tại sao người ta không thể trở thành người lớn ngay lập tức?
- Bởi vì tuổi thơ có những giá trị của nó. Nó giúp xây dựng nền tảng cho những ước mơ và cuộc sống của chúng ta. Chính trong ký ức về tuổi thơ, cháu sẽ tìm được nguồn sức mạnh cho mình, hiểu được nguyên cơ của những cơn giận dữ, nuôi dưỡng cho những đam mê, và nó cũng sẽ thường xuyên giúp cháu đẩy xa thêm ranh giới của những nỗi sợ hãi và những hạn chế của chính mình.
- Cháu không yêu tuổi thơ của mình nữa.
- Chú biết điều đó, Lisa, và chú hứa với cháu rằng chú sẽ làm tất cả để tô thêm màu rạng rỡ cho tuổi thơ của cháu, nhưng dù sao cũng vẫn sẽ có những luật lệ nhất định chỉ có màu đen và trắng.
Khi mặt trời lên, họ đã ngồi ở sát mép chiếc ụ nổi. Trong khi đã đến lần thứ tư cô bé làm rối tung cuộn dây câu, anh vẫn nài nỉ cô bé ít nhất cũng hãy giả vờ tỏ ra thích thú, anh đã tự nhủ lòng là sẽ kiên nhẫn. Anh nhắc lại cho Lisa biết chính cô bé là người muốn có một buổi đi câu trong chuyến đi chơi riêng
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 14 - [Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu,
Trang 14 - [Truyện tiểu thuyết] - Dù em ở nơi đâu hay nhất