[Truyện tiểu thuyết] - Yêu từ cái nhìn đầu tiên
Bạn đang đọc
[Truyện tiểu thuyết] - Yêu từ cái nhìn đầu tiên tại wapsite
http://truyentieuthuyet4u.sextgem.comp và nghe tiếng chân bước phía sau. “Được mà, tôi tự lấy được mà,” tôi bảo Ben.
“Allie lấy được, nhưng mà tôi đang muốn ganh đua. Giúp đỡ Allie có đúng là một môn thể thao nguy hiểm không?”
Tôi nhăn nhó còn hắn thì cười to. “Tôi có mấy câu muốn hỏi Allie,” Ben nói nhỏ xuống, kéo nhẹ tôi vào hẳn trông bếp.
Tôi hy vọng những câu Ben định hỏi không phải về những cơ hội của Ben với Sandra. Ở trường Fields, tôi đã phải mất nhiều thời gian để trả lời những câu hỏi như thế.
Vừa khép cánh cửa lại sau lưng chúng tôi, Ben hỏi luôn. “Với Julia có phải vô vọng không?”
“Cho Ben hay cho Craig?”
“Thôi nào, Allie,” Ben nói, nhăn mặt với tôi.
Rồi Ben quay qua bếp và bắt đầu rót rượu táo ra.
“Với Craig thì,” tôi nói, “chắc phải có phép mầu đấy.”
Ben ngoái nhìn tôi qua vai. “Allie có tin không?”
“Phép mầu á? Vào dịp Giáng sinh. thỉnh thoảng… tôi cũng tin.”
Ben quay lại và mỉm cười. “Tôi nghĩ…tôi cũng thế.” Đôi mắt sẫm màu của Ben sưởi ấm tôi như những đốm than hồng. Rồi Ben lại quay lại rót tiếp. “Tôi không chắc có nên khuyến khích Craig không. Tôi ghét phải nhìn nó bị tổn thương. Allie biết đấy, nó và tôi không mấy khi cặp kè với nhau trong trường, nhưng trước đây tôi toàn ở nhà nó. Nó là một đứa đáng mến, một đứa tốt bụng không muốn làm phiền ai bao giờ. Điều đó với tôi là quan trọng, bây giờ lại càng thấy quan trọng hơn trước đây.”
Ben nhìn mãi vào chỗ rượu táo đang sôi trong lúc đó. “Craig là một thằng khôi hài và giàu trí tưởng tượng,” Ben nói tiếp. “Nhưng nó hơi khó thể hiện khi chưa thật quen một người – đặc biệt là khi nó phải lòng người ta. Mà đến tận giờ nó mới có một người như thế!”
Tôi thở dài. “Ước gì tôi biết cách trở thành thiên thần hộ mệnh của Craig và giúp cậu ấy.”
“Allie đã có nhiệm vụ làm thiên thần hộ mệnh rồi,” Ben mỉm cười nói với tôi. “Nếu có một điều mà tôi và cô Jen chung ý kiến, thì đó là Allie đang nâng đỡ Tim qua được kỳ nghỉ này. Ngoài ra, Allie đã giúp Craig rồi đấy thôi.” Ben lấy một cái tách và múc rượu táo. “Nó bảo tôi là nó nói chuyện điện thoại với người con gái dễ mến nhất trên đời.”
Dù đó là lời khen của Craig, tôi thích nghe Ben nói như vậy. Ben trao cho tôi cốc rượu nóng hổi, tôi cúi đầu xuống định hớp một ngụm.
“Kìa!” Tay Ben nắm lấy cằm tôi, nâng lên. “Bỏng lưỡi bây giờ, Mèo.”
“Mùi thơm quá,” tôi bảo Ben.
“Của hiệu Danners đấy, Allie biết mà, cái chỗ mà Allie và Mike mua hàng chiều hôm nay ấy.” Ben nhìn tôi như định nói gì nữa, rồi lại thôi. “Dù sao, như tôi vừa nói, Allie đã giúp đủ rồi. Khi lái xe về đây, tôi cứ lo mình có còn hợp với bạn bè cũ nữa không. Tôi là người khó kết bạn mới. Thế nào mà tôi lại có thêm hai người bạn mới – Allie và anh bạn thuở nhỏ, Craig.”
“Tốt,” tôi nói, biểu thị vốn từ phong phú ngang với Craig.
“À, chúng ta tốt hơn nên quay lại trong kia để đảm bảo anh ba của chúngta không lấy kim tuyến treo lên mình trong lúc xem Julia treo đồ trang trí.”
Tôi gất đầu và theo Ben bước qua cửa. Theo những gì tôi đọc được trong quyển tiểu thuyết lãng mạn của tôi, tình cảm bạn bè còn xa mới trở thành lòng khát khao say đắm. Tôi không chắc là cái cô gái mà lát nữa đây Ben sẽ đập đập vào cửa sổ để gọi có được coi là một người bạn hay không. Thực tế thì, tôi nghĩ. Giống hệt như Craig, mày cũng có thể bị tổn thương.
o O o
Một tiếng sau, tôi buộc phải đối diện với thực tế khác nữa khi chúng tôi treo xong những quả bóng. Sandra nối lại câu chuyện lúc nãy với Ben về những người bạn chung và Julia cũng nhập hội. Craig biết những người mà họ đang nói đến nhưng cũng giống như tôi, cậu đừng ngoài cuộc nói chuyện đó. Thế là chúng tôi chỉ nghe và treo nhựng cột băng lên cây, cứ mỗi lần một mảnh sáng chói. Tim giúp đỡ chúng tôi.
“Anh biết anh như thế là khiếm nhã mà,” Sandra nói với Ben, “lúc anh bỏ rơi Meg tại buổi tiệc của Melanie, chỉ một tiếng sau khi nó đưa anh tới đó.”
“Cô bé không đưa anh tới đó,” Ben tự bào chữa. “Anh lái xe tới nhà cô bé rồi bọn anh đi bộ từ đấy.”
“Nhưng Meg là người mời anh,” Sandra ép Ben.
“Đằng nào anh cũng được mời ấy mà.”
“Ồ, thật à,” nó đùa, “anh tự tin khủng khiếp nhỉ. Em đoán tất cả những câu chuyện về anh đều là sự thật.”
Tôi ngoái cổ lại nhìn bọn họ.
“Tùy vào việc em ám chỉ những việc gì,” Ben trả lời. “Anh cũng đã nghe một vài chuyện về em đấy.”
“Anh kể một chuyện, em sẽ kể một chuyện,” nó đề nghị.
Ben nhướng một bên mày. “Những chuyện màta đã nghe về nhau à?”
“Không,” nó nói chậm rãi, ân cần, nhích lại gần Ben. “Hẽy kể cho em một chuyện về anh mà không ai khác biết.” Sandra có phép thuật thu nhỏ một căn phòng – hoặc cả một gian thể dục – thành một thế giời chỉ dành cho hai người. Nó làm điều đó bằng cặp mat81 của mình. Trước đây tôi đã từng thấy tất cả những trò ấy, nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình bị đẩy ra rìa như thế này. Tôi quay lại với công việc của mình, bắt gặp Tim đang trèo lên cái thang chênh vênh ở phía bên kia cây thông.
“Tim, cẩn thận đấy!” tôi nói.
Đúng lúc ấy nó mất thăng bằng và trượt khỏi thang, cánh tay bé bỏng của nó vung lên, quật hai quả bóng bay ngang căn phòng. Một quả màu bạc đập vào bàn vỡ tan. Tim dán mắt vào quả bóng vở, mặt nó chợt tái xanh.
“Con không cố ý. Không mà!” Nó hết nhìn ba nói lại nhìn cô Jen. “Con không cố ý mà!”
Nó có vẻ sợ chết khiếp. Tôi tự hỏi không biết mòn đồ trang trí đó có phải là một trong những món của cô Jen không.
“Không sao đâu, Tim,” cô tôi nói. “Cô biết đó là một tai nạn mà.”
Nhưng nó vẫn có vẻ khổ sở, như sợ rằng người ta không thật sự tin nó.
“Anh rất mừng là em làm thế, Timmy,” Craig nói, bước qua với nó, để tay lên cái thang. “Anh đã cố đánh văng các thứ trang trí suốt tối nay.”
Tim liếc sang Craig.
“Ba lần anh cố đâm sầm vào cái cây Giáng sinh này nhưng toàn trượt.”
Khóe miệng Tim hơi nhếch lên một tí.
“Có thể anh sẽ leo lên cái thang này và làm một cú lộn một vòng rưỡi vào cái cây xem. Có nhớ em thích chiểu lộn đó như thế nào không?”
“Lộn xuống bể bơi thôi, không phải xuống cây.” Tim mỉm cười nói.
“Thì cứ nhìn anh xem.” Craig trèo lên mấy bậc thang, rồi đứng trên mép một bậc, lấy thăng bằng trên mấy đầu ngón chân giỏi đến mức tôi biết Craig thật sự là một vận động viên nhảy cầu.
“Không!” Tim mói, cười rinh rích.
“Em không biết nếu cái cây này không bị va mạnh ít nhất là một lần thì sẽ là điềm gở cho năm mới à.”
“Làm gì có chuyện,” Tim bảo Craig.
“Thật mà, chú Dave của anh còn nói sẽ là điềm gở nếu không ném cây thông qua cửa sổ – mà từ tầng hai xuống nhé,” Craig nói tiếp. “Em đã thấy cái cây nằm dưới sân ngoài kia rồi, đúng không? Cái người nằm sóng soài bên dưới chính là chú Dave đấy. Chằng may chú ấy lại thường bay ra ngoài với cái cây luôn.”
Tim cười vang và vội nhìn ba nó với cô Jen, những người đang mỉm cười lại với nó. Cô Jen nháy mắt với nó.
Craig leo xuống thang, không nhận ra rằng cậu đã làm được nhiều hơn là giúp Tim thoát khỏi một khoảnh khắc tồi tệ. Julia đã ngắm nhìn và cười không thành tiếng. Lúc này nó vẫn còn đang mỉm cười. Có cái gì đó thật cảm động khi một chàng trai tỏ ra ân cần với những đứa trẻ.
Một tiếng sau, khi gia đình tôi sắp sửa ra về, Ben giúp tôi mặc áo khoác. “Rất có thể có hy vọng đấy,” tôi thì thầm với Ben.
Ben nhìn sâu vào mắt tôi, đôi mắt sẫm màu le lói. “Cho ai cơ?”
Tôi dứt mắt mình ra khỏi mắt Ben. “Ben biết mà,” tôi nói, rồi ra về.
Buổi sáng Giáng sinh, tôi bị hai đứa em gái lôi ra khỏi giường. Chúng tôi vừa hối hả chạy xuống lầu vừa phấn khởi cười vang như hồi chúng tôi còn bé và thấy lũ búp bê Barbie đang đợi dưới cây thông. Ba tôi dựa ngửa người ngắm chúng tôi, trông vừa hạnh phúc vừa ngơ ngác: váy áo của búp bê hay váy áo của con gái tuổi teen cũng đều lạ lẫm với ông. Chúng tôi tặng mẹ một đống quà cáp tuyệt đẹp còn ba tôi thì nhận được một chồng sách – tiểu sử danh nhân, lịch sử khoa học, lịch sử đủ thứ. Tôi biết ba tôi chỉ muốn ôm đống đồ chơi của ông biến vào phòng làm việc đọc, nhưng trước tiên mẹ xua chúng tôi đi lễ nhà thờ đã.
Chúng tôi vừa về đến nhà là lại lao ngay vào đống quà, ướm lên người các thứ, nghe các đĩa nhạc mới. Tôi đang nhún nhảy với đôi giày chạy siêu bền của tôi trong hành lang thì chuông cửa reo vang. Tôi mở cửa.
“Chúc mừng Giáng sinh,” Mike nói, “Tôi mong tất cả những điều ước Giáng sinh của em đều trở thành hiện thực.” Đôi mắt hắn nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, qua gấu của chiếc váy ngắn, xuống đôi tất màu bạc mờ đang xỏ vào đôi giày chạy. “Tôi thấy một điều đã thành hiện thực rồi. Giày đẹp lắm.”
“Cám ơn, vào đi nào. San…….dra!”
“Em lúc nào cũng phải hét lên thế à?” hắn hỏi, nhưng cười
vang. Hắn để mấy cái hộp gói ghém cẩn thận xuống cái bàn, tôi đỡ áo khoác cho hắn.
“Tôi nghĩ nó ở trên lầu, đang thử đồ.”
“Thế thì tôi đi thẳng lên trên đó thôi”, Mike nói.
“Mike cứ thử đi,” tôi đáp, treo áo khoác của hắn lên một cái móc, “nếu Mike không sợ mẹ tôi gô cổ Mike bằng một sợi dây đèn Giáng sinh, lô xềnh xệch xuống lầu rồi ngắm nghía xem treo Mike lên lò sưởi có đẹp không, treo cố định luôn.”
Hắn nhe răng cười. “Ở chỗ đó cũng không tệ lắm đâu.”
“Mike có thể không nghĩ thế nữa lúc nào mẹ tôi găm Mike lên đó.”
“Với ba cô gái trạc tuổi tôi,” hắn tiếp tục.
“Hai thôi, mùng ba tháng một này tôi biến khỏi đây rồi.”
“Thật tệ. Em có bắt buộc phải trở lại đó không?”
“Sandra!” tôi lại kêu toáng lên nhưng hắn đã lường trước và lấy tay bịt tai trước khi tôi mở mồm. “Đồ giả vờ giả vịt,” tôi nói, “Ngón tay Mike hở hoác ra kìa.”
Hắn cười tinh quái rồi bước lại gần tôi, mắt hắn xanh kinh khủng. Hắn đứng sát vào tôi như chuẩn bị nhảy slow với tôi. “Allie, sao em lại muốn trở lại một ngôi trường mà…”
“À, nó ra kia rồi.” Tôi nói, “Tôi nghe nó mở cửa.”
Một thoáng sau, Sandra ngả người xuống bao lơn tần hai, mái tóc vàng của nó rơi hết xuống. “Em xuống ngay đây.
Julia xuống cùng với nó. Cả hai đứa đều mặc váy ngắn mới và áo len hở vai. Hai đứa làm điệu bộ trình diễn với Mike. Mike quay sang tôi với một nụ cười quỷ quái khác của hắn. “Bất cứ lúc nào mẹ các em muốn nhảy xổ ra gô cổ…”
“Tôi báo cho mẹ tôi ngay đây,” tôi toét miệng cười đáp.
“Gô cổ á?” Julia hỏi.
“Đùa thôi ấy mà,” tôi nói.
Sandra hơi không bằng lòng. “Em có quà tặng anh để dưới gốc cây thông, Mike”
“Quà này là tặng các em,” hắn đáp, nhặt mấy cái hộp được gói ghém của hắn lên. “mỗi ngừoi một hộp”
Julia nhìn hắn vẻ kinh ngạc. Hắn đang làm trò đây mà, tôi nghĩ. Hắn đang để Sandra thấy nó không phải là cô gái duy nhất trên đời.
“Chà, thật là dễ thương.” Sandra nhận xét lạnh tanh.
“Dễ thương thật,” tôi nói, cố chơi lại, “và thông minh nữa – kiếm thêm điểm phụ với chị em tôi.”
Mike làm lơ.
“À, chúng mình mở quà ra đi,” Julia nói.
Khi tới quầy giải trí của giá đình, chúng tôi đi ngang qua mẹ tôi trong phòng khách, mẹ đang cuống quít với một mớ dây đèn bà định quấn quanh cây dung. Mike liếc nhìn tôi và cả hai cùng phì cười.
“Vẫn cái chuyện đùa lúc nãy ấy mà,” tôi giải thích với hai cô em.
Sandra lấy món quà cho Mike từ dưới cây thông ra, và Mike tỏ ra khá tể nhị khi ngồi kế bên nó lúc nó mở món quà vừa được tặng. Julia và tôi đều ngồi để chờ cho Sandra được là trung tâm của sự chú ý.
“Ồ, Mike, cảm ơn anh,” nó nói và lôi ra một chai nước hoa. “Em đã mong được thứ này.”
Nó mở nút cái lọ xinh xắn và chấm chấm lên cổ tay. “Muốn ngửi không? “nó hỏi Julia và tôi rồi chồm qua phía chúng tôi.
“Em thích mùi này,” Julia hit hít, nói:
“Ừm,” tôi đáp, cẩn thận để không hít hơi vào. “Tuyệt lắm.”
Mike nhoẻn miệng cười còn tôi phải cắn chặt môi để không phá lên cười vì một chuyện đùa riêng tư khác nữa. Rồi hắn mở gói quà của hắn, một cái đồng hồ thể thao. Hắn đeo lên tay ngay lập tức. Tôi và Julia mỗi người nhận được một đôi khuyên tai. Tôi hy vọng Sandra để ý thấy nó nhận được món quà khác chúng tôi, món quà mà nó mong đợi, cho nên nó là đối tượng đặc biệt. Julia và tôi cảm ơn Mike rồi vội vã rút lui, để hắn ở lại mà làm rõ mọi chuyện giữa họ với nhau.
“Allie, chị có biết Mike đang định làm gì không? Julia nói với tôi khi chúng tôi đã ra hành lang.
“Chơi cùng trò mà Sandra đang chơi. Khiến nó nổi ghen lên, để cho nói phải lưỡng lự. Em không nghĩ thế sao?”
“Có thể lắm,” Julia nói với vẻ thâm trầm. “Còn có một điều khác nữa mà em cứ băn khoăn – chị có nhận ra khi một anh chàng thấy chị hấp dẫn không?”
“Ý em là sao?”
“À, thế là đã giải đáp được thắc mắc của em rồi,” nó nói.
“Ý em là sao?” tôi hỏi lại, “Julia!”
Nhưng nó đã đi lên cầu thang, không đáp lời tôi.
o O o
“Đến lúc chúng mình diện cánh vào rồi,” hai tiếng sau Julia nói với tôi.
Truớc kia, mỗi lần chúng tôi hội tụ với ba mẹ để nghỉ lễ, lễ Giáng sinh của gia đình tôi chỉ gói gọn trong một bữa tiệc năm người. Nhưng nay, sống ở nơi ba tôi chôn rau cắt rốn và mẹ tôi trải qua thời sinh viên, chúng tôi sắp phải đi thăm hỏi mọi người. Sau khi đi thăm nhanh hai nhà trong thị trấn, để lại đó những vành hoa và mấy chai rượu vang của mẹ tôi, chúng tôi lái xe ra vùng ngoại ô, nơi có nhà của ông tổng giám đốc ngân hàng mà ba tôi đang có quan hệ làm ăn.
Đó là một tòa nhà sơn màu vàng, được xây dựng từ thế kỷ 18. Bên trong, những giàn nến treo cao cắm đầy những ngọn nến thôn nhọn màu xanh, ánh sáng nên được tăng gấp đôi do phản chiếu vào gương và kính cửa sổ. Những người đàn ông mặc lễ phục chơi nhạc trong khi số khác đi quanh với những khay bạc nhỏ xíu trên tay. Sau khi ba tôi giới thiệu chúng tôi với ông bà chủ nhà, ba và mẹ đi nói chuyện với mấy đại diện nghiệp đoàn. Chị em tôi ở đó với nhau, đứng tụm lại trong một căn phòng có trần cao vút.
“Em chẳng thấy ai quen cả,” Julia nói, nhìn chung quanh.
“Ái chà, đến lúc chúng ta mở rộng quan hệ rồi đây.” Sandra nói, “Thornhill đang trở nên quá nhỏ với em rồi. Mình đi một vòng xem thế nào chả có một anh chàng nào đó thú vị.”
Bữa tiệc trải khắp tầng một của tòa nhà, và chúng tôi đi từ phòng này sang phòng khác. “Đừng dừng lại nếu chúng ta chưa điểm qua tất cả mọi người một lượt nhé, chỉ nhìn thôi đấy.” Sandra chỉ thị.
“Thậm chí không dừng lại lấy đồ ăn à?” Tôi hỏi vì chúng tôi đang ở phòng ăn.
Julia cười khúc khích. “Gái này dừng để lấy sô cô la đây.”
Nó và tôi để Sandra đi tiếp trong lúc hai đứa hăm hở lấy ít kem sô cô la. Khi chúng tôi bắt kịp với Sandra với một ít kem quấn trong cái khăn ăn, chúng tôi bắt nó phải xin mới cho.
“Này, có Ben và chú Sam kìa.” Sandra nói, chỉ ra cái cửa dẫn ra hành lang nằm phía bên kia phòng.
Ben mặc một cái áo đuôi tôm màu đen và thắt một cái nơ cổ rất điệu. Cái cung cách sành điệu mà Ben gật đầu và nói chuyện với một cặp lớn tuổi khiến những chàng trai tôi biết trở thành bọn loi choi.
“Mọi người biết luật rồi đấy,” Julia trêu, “không được dừng lại cho đến khi chúng ta soát hết các phòng.”
“Gái này dừng lại để vớ anh chàng hấp dẫn đây,” Sandra đáp.
Ben và chú Sam không nhận thấy chúng tôi đang nhìn, nhưng người đàn ông tóc bạc thì nhận ra. “Xin lỗi nhé,” ông nói thật to, “Tôi chắc chắn là những quý cô xinh đẹp này đang chờ để nói chuyện với tôi.”
Vợ ông cười vang. Ben và chú Sam quay lại, rồi chú Sam gọi chúng tôi qua và giới thiệu chúng tôi với ông bà Strott. Ông bà tỏ ra thân thiện, hỏi xem chúng tôi có thích cuộc sống ở đây không, chúng tôi nghĩ thế nào về các cửa hiệu ở đây, về trường học, vân vân và vân vân. Bất kể sự quan tâm của ông bà với chúng tôi, Sandra cứ mải nói chuyện bằng cái giọng nhỏ xíu mà chỉ Ben nghe thấy. Tôi cố hết sức giữ cuộc nói chuyện được tự nhiên và khỏa lấp sự khiếm nhã của nó. Kết quả thành ra tôi lại bàn chuyện những khu cắm trại thích hợp cho người lớn tuổi với một cặp vợ chồng 70 tuổi đầu, trong khi Sandra kéo Ben đi lấy thêm Sô cô la.
Julia và chú Sam tiếp tục tìm cô Jen và Tim. Ông Strott và tôi kết thục cuộc so sánh những lộ trình chạy bộ, rồi tôi vẩn vơ một mình. Tôi muốn tìm thấy Sandra và Ben, nhưng tôi gần như lại sợ điều đó. Tôi không muốn nhìn thấy họ tán tỉnh nhau. Ben trở thành một người bạn trai nữa của Sandra và Sandra là một bạn gái nữa của Ben.
Tôi đứng trong một căn phòng đầy ánh sáng tự nhiên và những xô gỗ màu đỏ, một phòng làm vườn có các cửa sổ to được xây đằng sau tòa nhà. Ngoài những bông hoa và một chiếc ghế băng, căn phòng rỗng không. Tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc vọng tới từ phía hành lang bên kia và tôi ngồi xuống ghế băng để lắng nghe. Qua lối cửa vào, tôi thấy Tim đang lẽo đẽo theo mẹ tôi. Tôi vẫy nó, nó đổi hướng, vào cùng ngồi với tôi trên chiếc ghế băng.
“Ông già Noel mang gì cho em?” tôi hỏi khi nó ngồi xuống.
“Em biết là không có ông già Noel mà, Allie.”
“Chị cũng thế,” tôi đáp, “nhưng ông ấy vẫn để lại quà cho chị đấy.”
“Em có một trò chơi điện tử đã lắm, và một đôi găng tay mới vì tay em đang to lên. Với một hộp ảo thuật. Và giầy trượt băng. Cô ấy cho em đôi giầy trượt băng.”
Tôi đoán cô ấy là cô Jen. “Nghe có vẻ hơi nhiều nhỉ?”
“Cũng được,” nó đung đưa một chân, “Mẹ có quà khác cho em ở Baltimore.”
“Hôm nay em điện thoại cho mẹ em chưa?” tôi hỏi.
Nó gật đầu. “Cả nhà em từng đến đây cùng mẹ em. Em không thích đi vì mẹ toàn bắt em khiêu vũ với mẹ thôi.”
“Mẹ em thích khiêu vũ à?”
“Vâng, còn ba em thì không. Ba em toàn đi thừa chân thôi.”
“Chị nghĩ hai chân đã đủ khó rồi.” tôi nói.
Có một khoảng lặng dài.
“Giá mẹ em có ở đây lúc này, em sẽ khiêu vũ với mẹ. Em nhất định không rên rỉ gì đâu.”
“Khi em trở về nhà, nhớ bảo mẹ em điều đó.” Bất chợt tôi có một ước muốn rồ dại. “Muốn nhảy không?”
“Được thôi.”
Chúng tôi cùng đứng lên. Tim đặt một tay vào khoảng giữa khuỷu tay và vai tôi, cầm tay kia của tôi giơ thẳng ra. “Ngừơi nào chân dài hơn thì người đó dẫn.” nó bảo tôi.
“Chị nghĩ đó là chị rồi.’
Các vận động viên bẩm sinh di chuyển rất giỏi, ngay cả khi họ mới lên bẩy. Tôi điều chỉnh bước chân của mình theo chú bé Tim và nhảy xoay vòng trong phòng với nó.
“Chị muốn quay không?” nó hỏi”Muốn quay tít vòng quanh không?”
“Nhất định rồi.”
Chúng tôi quay theo hai hướng khác nhau, va vào nhau rồi văng ra. tiếng cười của chúng tôi âm vang trong căn phòng rộng lớn.
“Thử lại nào,” Tim nói, “hướng này.” Chúng tôi xoay tít – một lần, hai lần, ba lần. “Nữa!” Nó kêu lên. Chúng tôi xoay theo tiếng nhạc cho đến khi chóng mặt luôn.
“Ôi trời, dừng lại đã.” Tôi nói.
“Chị định bỏ cuộc đấy à?” nó hỏi.
“Đừng có mà tưởng bở.”
Tim cười giòn tan, và một giọng cười trầm hơn hòa vào với nó. Chúng tôi quay lại, thấy Ben ngồi trên ghế băng.
Tôi đặt một tay lên vai Tim để đứng cho vững. “Ben ở đây bao lâu rồi?”
“Một lát.” Ben mỉm cười và đứng lên.
“Thế Ben thấy thế nào? Tim và tôi đã dự thi khiêu vũ được chưa?”
“Chừng nào hai người làm rõ ai là người dẫn đã.” Ben nói.
“Người c
Chia Sẽ Bài Viết: Tag:
Trang 8 - [Truyện tiểu thuyết] - Yêu từ cái nhìn đầu tiên,
Trang 8 - [Truyện tiểu thuyết] - Yêu từ cái nhìn đầu tiên hay nhất